(Bản Dịch) Chinh Chiến Tại Tuyến Online

Chương 217: Cánh Tay Phải Của Thần (2)

03/02/2025 16:28

Chương 217: Cánh Tay Phải Của Thần (2)

Nhưng đây không phải là điều gã ta muốn, mà là niềm hy vọng của dân chúng xứ sở Mutter Sea, gã ta đành bất đắc dĩ mà làm thôi.

Cũng vì thế nên sau này gã ta đã chọn phản bội xứ sở Mutter Sea, thành lập thế lực mới của mình ở khu vực gần hải vực Vọng Hư, rồi sau đó nhanh chóng trỗi dậy sau khi Mutter Sea bị hủy diệt, trở thành Hải Vương như bây giờ.

Bức bích họa này lại gợi lên hồi ức của gã ta.

Nhưng có một điểm khiến gã ta rất khó hiểu, đó là nếu không phải là hậu duệ của Mutter thì sẽ không thể dùng cách thông tấn riêng biệt của xứ sở này được. Theo lý mà nói, ngoài Mục Chi Quang đã biến mất ra thì hậu duệ của Mutter Sea hẳn là đều biến thành thi q/uỷ hết rồi mới đúng. Sao bây giờ lại xuất hiện một người vậy?

"Hay là Mục Chi Quang đã trở lại?" Sắc mặt Hải Vương trở nên nghiêm túc. Suy đoán này khiến trái tim gã ta run lên.

Gã ta biết kẻ nắm giữ ch*t chóc đó mạnh cỡ nào. Đó là lực lượng đã gần với tới thần linh. Khi hắn ta đi/ên cuồ/ng một cách triệt để thì thậm chí có thể sánh ngang với thần linh. Ngoài linh h/ồn bảo vệ Vọng Hư là Đào Ngột quanh năm ngủ say dưới đáy biển, mặc kệ sự đời ra thì khắp hải vực Vọng Hư này căn bản là không ai có thể chế ngự được hắn ta cả.

Nhưng ngay sau đó, Hải Vương lại cảm thấy suy đoán này thật buồn cười.

Để b/áo th/ù cho tộc nhân, hắn ta đã lặn xuống đáy biển sâu thẳm một mình đối kháng với cả bộ tộc t/ử vo/ng, hẳn là đã ch*t từ lâu rồi mới đúng, sao còn có thể trở về được nữa chứ.

Hải Vương hít sâu một hơi, bình ổn tâm trạng xao động, sau đó xoay người rời đi.

Nhưng lần này đại quân xuất chinh, Hải Vương cũng có suy xét riêng, bởi vì chuyện về xứ sở Mutter Sea không thể qua loa được, nhưng nếu điều tra không có kết quả thì gã ta cũng không thể trở về tay không được. Sau khi nhảy lên lưng cá voi khổng lồ, gã ta thét lên: "Bờ biển Lưu Ly, đòi n/ợ!"

Sau đó, quân đoàn hải quái khổng lồ thay đổi phương hướng, bơi về phía bờ biển Lưu Ly để đòi âm linh của Sát Na.

Bên bờ biển Lưu Ly.

Dưới ánh nắng chói chang, gió biển phả vào mặt, tiếng sóng biển vỗ lên bờ cát hòa quyện với tiếng hải âu hót vang khiến nơi này tràn đầy vẻ đẹp yên tĩnh.

Rất nhiều người chơi bình thường còn dựng ô che nắng, tắm ánh nắng, uống nước trái cây ép tươi ngon, hưởng thụ cuộc sống nghỉ phép tuyệt vời.

Đúng lúc này, mặt biển phương xa bỗng dựng lên từng cơn sóng lớn, vẫn dâng cao liên tục tiến về phía bờ biển bên này.

Bóng dáng của vô số hải quái như ẩn như hiện trong cơn sóng này. Quân đoàn Hải Vương ồ ạt kéo tới.

Những người chơi ở bên bờ biển phát hiện điều này, không khỏi cả kinh.

Nhưng những người chơi đã từng có kinh nghiệm bị xâm lược rồi nên lần này việc triệu hồi nhân viên có vẻ vô cùng hiệu suất. Lập tức có người chơi lên diễn đàn, có người vào phòng livestream đông khán giả, cùng với kênh khu vực bắt đầu kêu gọi mọi người.

Sau đó không lâu, vô số người chơi đã biết tin bờ biển Lưu Ly bị xâm lăng. Nhất thời các công hội lớn bắt đầu triệu tập nhân lực, lập đội nhóm lũ lượt lao tới bờ biển Lưu Ly.

Lục Vô và Bắc Ly cũng đã phát hiện Hải Vương xâm lược, bèn dời mắt về phía bờ biển Lưu Ly.

"Sát Na!" Sau khi đến gần bờ biển Lưu Ly, Hải Vương phát ra tiếng rít gào vang trời.

Chiêu thức quần thể không góc ch*t này khiến những người chơi bên bờ biển toát ra những con chữ đỏ như m/áu trên đầu.

Những người chơi đã sớm quen với cách ra sân khấu to mồm của Hải Vương rồi. Họ lập tức lùi về sau, bắt đầu chờ quân chi viện đến.

Tiếng thét của Hải Vương lại vang lên thêm lần nữa.

Sau khi đến gần bờ biển Lưu Ly, Hải Vương không khỏi khó hiểu.

Gã ta đã rống ba tiếng rồi, nhưng tại sao Sát Na còn chưa ra mặt? Chẳng lẽ là trốn mất rồi?

Hải Vương nghĩ mãi không ra, lập tức nhảy ra khỏi lưng cá voi khổng lồ lao về phía cung điện của Sát Na.

Nhưng sau khi đến nơi, Hải Vương lại sợ ngây người.

Bởi vì trước cổng phủ Q/uỷ Tướng Sát Na có một bức tượng điêu khắc bằng gỗ, tạo hình là Sát Na quỳ trên mặt đất thè lưỡi li /ếm một đống XX.

Quan trọng nhất là vẻ mặt của Sát Na tượng gỗ còn tràn đầy hạnh phúc.

Hải Vương không khỏi đứng hình, không rõ đây là chuyện gì nữa. Chẳng lẽ Sát Na còn có sở thích này à?

Đúng lúc Hải Vương đang khó hiểu thì vô số bóng người xuất hiện xung quanh gã ta. Họ đều giơ vũ khí lên, dần dần tiếp cận gã ta.

"Sát Na đâu?" Hải Vương nhíu mày.

"Ch*t rồi!" Ngô Quốc Nhất cầm đầu trả lời một cách quyết đoán.

"Ch*t rồi?" Hải Vương ngây ngẩn cả người, lại liếc nhìn tượng gỗ điêu khắc, sau đó gã ta bỗng hơi tin tưởng rồi.

"Ch*t như thế nào?"

"Bị bọn này đ/á/nh ch*t tươi, kiểu tà/n nh/ẫn nhất luôn." Một người chơi đằng sau nói.

"Thế bây giờ khu Lưu Ly thuộc về ai?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngày nắng tiếp theo

Chương 23
Lại một lần nữa, tôi tận mắt chứng kiến Hứa Trác Ngôn say rượu rồi hôn môi với kẻ khác. Tôi đề nghị chia tay. Anh ta ngơ ngác không hiểu: "Chỉ vì chút chuyện vặt vãnh này thôi sao?" "Bình thường anh đi đóng phim, cảnh hôn cũng đâu có thiếu, bây giờ em ghen tuông cái gì?" "Hôm nay anh uống hơi quá chén, anh hứa đấy, sẽ không có lần sau đâu." Tôi gạt tay anh ta ra. "Phải, chỉ vì 'chuyện vặt vãnh' này thôi." "Lần trước anh cũng hứa là không có lần sau rồi." "Tôi đã thử rồi." Sau cái lần đầu tiên anh ta say xỉn rồi hôn người khác, tôi đã thử. "Tôi cũng từng uống say, nhưng tôi vẫn nhớ rõ là phải từ chối mọi sự tiếp cận và mập mờ."
1.07 K
4 Cún Con Chương 15
6 Lấy ơn báo đáp Chương 15
8 Hòa bình chia tay Chương 15
11 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày đầu bị lưu đày tới Lĩnh Nam, cả nhà thèm thuồng khóc.

Chương 13
“Tô Cẩn Niên, phụ thân ngươi là Tô Minh Viễn trong thời gian nhậm chức Thị lang bộ Hộ, đã tham ô 30 vạn lạng ngân lượng cứu tế, tang vật rành rành. Kể từ hôm nay, toàn gia họ Tô bị tước bỏ quan chức, lưu đày xuống Lĩnh Nam, vĩnh viễn không được trở lại kinh thành.” Giọng điệu chói tai của hoạn quan tuyên chỉ vừa dứt, cả nhà họ Tô đều khóc lóc thảm thiết. Mẹ ta, Lâm thị, mềm nhũn ngã quỵ xuống đất. Phụ thân Tô Minh Viễn mặt tái nhợt như người chết, đến cả sức thanh minh cũng chẳng còn. Anh trai Tô Cẩn Hành đấm mạnh xuống đất, đốt ngón tay rỉ máu. Đầy sân gia nhân quỳ rạp dưới đất, tiếng khóc vang trời. Ta đứng giữa đám người, cúi đầu. Vai khẽ run rẩy. Mọi người đều tưởng ta đang khóc. Kỳ thực trong lòng ta lại đang nhịn cười. Lĩnh Nam? Kiếp trước ta vốn là người Lĩnh Nam. Xuyên sách ba năm nay, ta đã ở cái kinh thành tồi tàn này chán chê mệt mỏi. Mùa đông lạnh cắt da, mùa hè khô khốc, ăn một trái vải phải tốn 20 lạng bạc, muốn uống bát nước đường cũng chẳng tìm đâu ra. Giờ lại bảo đày ta về Lĩnh Nam? Đây nào phải lưu đày. Rõ ràng là đưa ta về nhà mà thôi!
Cổ trang
3
Đá đèn ngân Chương 10