Mọi người trở về biệt thự với những suy nghĩ trùng điệp, nhất thời không ai nói chuyện, bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường.

Sắc mặt Liễu Hoan Hoan đặc biệt khó coi. Cô ấy cắn môi, cau mày một lúc sau mới đứng dậy đi về phía tôi.

“Căn biệt thự này thật sự có vấn đề sao?”

Tống Phi Phi hừm một tiếng.

“Liễu đại tiểu thư, hãy thử suy nghĩ đi. Nếu căn phòng này không có vấn đề gì, tại sao người ta lại cố gắng ngăn cản chúng ta xuống núi?”

“Ồ, căn nhà này của cậu. Tôi nói sao cậu có thể cư/ớp được từ tay đám anh em họ lang sói đó của mình, chắc không phải là do người ta làm chứ?”

Lời vừa nói ra, sắc mặt của Liễu Hoan Hoan trở nên trắng bệch, cô ấy thất thần trừng to hai mắt. Sau đó giơ tay tự t/át mình một cái.

Nhìn bộ dáng của Liễu Hoan Hoan, rất có thể Tống Phi Phi đã nói trúng chân tướng rồi.

Wow, hào môn.

Liễu Hoan Hoan hít sâu vài hơi, ép bản thân bình tĩnh lại:

“Tối nay mọi người ngủ ở phòng khách đi, tớ sẽ bảo người làm chuyển mấy chiếc đệm qua đây.”

“Tớ không biết bọn họ có mục đích gì, nhưng rất có thể sẽ có người ch*t.”

“Trong số chúng ta có thể có sát nhân trà trộn vào, đương nhiên, hung thủ cũng có thể đang mai phục trong núi.”

“Cho dù tình huống là thế nào, chúng ta cũng nhất định phải đoàn kết để có thể tối đa hóa sự an toàn.”

Tôi không khỏi nhìn Liễu Hoan Hoan với ánh mắt khác xưa:

“Có đầu óc, nhưng không nhiều.”

“Cậu chưa từng nghĩ, hung thủ có khả năng không phải là người.”

Vừa dứt lời, gió núi thổi qua cửa sổ, mang theo một tiếng “vù, vù”.

Giống như có hàng ngàn yêu quái đang kêu gào phía bên ngoài nhà, cánh cửa đóng sầm lại khiến mọi người đều gi/ật mình.

...

Liễu Hoan Hoan có chút tức gi/ận.

“Đến lúc này rồi, cậu có thể đừng làm lo/ạn nữa không?”

“Đêm rất lạnh, chúng ta lại có nhiều người như này, không ở trong phòng thì có thể đi đâu?”

Lúc này trời đã tối hẳn, vào mùa hè, ngày dài, bây giờ chắc phải là khoảng bảy giờ tối.

“Tớ đề nghị chúng ta trực tiếp đi bộ xuống núi. Núi này không cao, nếu đi nhanh một chút, chắc là trước nửa đêm có thể ra khỏi núi.”

Mọi người đều không đồng tình, đường núi gồ ghề, ban đêm lại không có đèn đường.

Đường xuống núi không dễ đi, những thiên kim tiểu thư, công tử nhà giàu này cũng không muốn phải chịu đựng điều này.

Tống Phi Phi lần nữa cầm túi xách chuẩn bị rời đi: “Phiền ch*t mất, c/ứu không được, tự ch*t đi. Linh Châu, chúng ta đi thôi.”

Trong lúc tranh chấp, một tiếng hét rất chói tai phát ra từ nhà bếp.

Liễu Hoan Hoan mang theo bốn người dì từ nhà tới đây nấu ăn, xem ra những người đó đã xảy ra chuyện gì.

Mọi người vốn đang ngồi trên sofa theo dõi cuộc cãi vã của chúng tôi đều đứng dậy, Vương Thiến Nhiên sợ đến mức suýt ngã vào vòng tay của Trình Ngạn Bân.

Chỉ nhìn thấy một phụ nữ trẻ khoảng ngoài 30 tuổi chạy ra từ ngoài hành lang vào, khuôn mặt đầy sợ hãi, miệng còn không ngừng hét lên “c/ứu mạng.”

Khi nhìn thấy chúng tôi, đôi mắt của dì sáng lên, loạng choạng chạy về phía đám người chúng tôi.

Nhưng chưa chạy được hai bước, phía sau đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ khác.

Cô ấy có vẻ lớn tuổi hơn chút, hình như bốn, năm mươi tuổi.

Buổi chiều khi đến đây tôi còn nhìn thấy Liễu Hoan Hoan gọi bà sấy là dì Tống, nghe nói là người làm đồ ăn rất ngon, đặc biệt là món ăn Quảng Đông.

Dì Tống vốn có khuôn mặt hiền lành và đoan trang, lúc này vẻ mặt lại đầy hung dữ. Dì ấy giơ con d/ao làm bếp trước mặt chúng tôi và ch/ém liên tục vào cơ thể người phụ nữ trẻ.

Một lúc sau, người phụ nữ tội nghiệp ngừng vùng vẫy và nhắm mắt lại.

Mọi người đều bị sốc trước cảnh tượng đẫm m/áu và b/ạo l/ực này, ngay cả tôi và Tống Phi Phi cũng không phản ứng gì.

Dì Tống rút d/ao lại, cười hung á/c, lè lưỡi li /ếm m/áu trên đó rồi đứng dậy lao nhanh về phía Liễu Hoan Hoan.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếm địa sơn hà

Chương 8
Năm đó ta mười chín tuổi, tự tay kết liễu anh trai ruột. Con dao chưa mài đủ sắc, phải chém tận hai nhát hắn mới tắt thở. Đến lượt cha ruột thì thuận tay hơn nhiều, một đao xuyên qua cổ họng, máu tươi phun đầy tường. Giữa đống thi thể, Nguyên Thiếu Khoảnh tìm đến. Hắn ngồi xổm xuống, tỉ mỉ lau từng mẩu thịt vụn trên tay ta: "A Trần, đi theo ta. Sau này giành được thiên hạ, ta chia cho nàng một nửa." Từ đó, ta trở thành thanh đao sắc bén nhất trong tay hắn. Hắn nói Giang Nam không yên ổn, ta liền chém giết suốt ba ngàn dặm. Hắn nói Tây Bắc có mầm họa, ta liền chặt đầu người chất thành núi. Khắp thiên hạ này, không thể tìm ra thanh đao thứ hai nghe lời hơn ta. Đêm trước ngày đăng cơ, hắn cho lui hết tả hữu, giả nhân giả nghĩa nói: "A Trần, triều đình hung hiểm. Nàng cứ làm một Quý Phi, tôn vinh khoác lên mình, há chẳng phải thanh tịnh sao?" Ta cười, gật đầu. Rồi xoay người, một đao đâm thủng yết hầu hắn. "Giang sơn này vốn đã có một nửa của ta. Ngươi không nỡ cho, vậy thì lấy luôn cái mạng này của ngươi mà bù vào." Máu tươi bắn lên áo bào, ta lười lau đi. Cứ thế mặc, bước ra gặp bá quan.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Mặt phù dung Chương 6
Sâu Nơi Người Sống Chương 35: Hỷ
Tràn đầy Chương 7