Tôi cuộn người ở ghế phụ.
Ăn chiếc bánh kem dâu tây anh m/ua.
Kem dính lên khóe miệng.
Anh cúi xuống lau sạch.
“Cục Dân chính chín giờ sáng mai mở cửa.”
Radio trên xe đột nhiên chen vào bản tin cảnh báo mưa lớn.
Tôi ăn thêm một miếng bánh.
“Anh.”
“Ừ?”
“Thật ra báo cáo y tế ở tầng dưới cùng tủ sách của anh…”
“Năm ngoái em đã lén xem rồi.”
Bánh xe trượt nửa mét trên mặt đường ướt.
Mu bàn tay đang nắm vô lăng của Lệ Trầm Bạch lập tức nổi gân xanh.
Tôi ngậm chiếc nĩa nhựa.
Bật cười.
“Bản đ.á.n.h giá khá thú vị.”
Mưa đ/ập lên kính chắn gió.
Giống một nhịp tim dồn dập.
“Vậy thì sao?”
Anh gi/ật hộp bánh khỏi tay tôi.
“Vậy là anh đã biết từ lâu.”
“Cho dù đ.á.n.h dấu em, em vẫn có khả năng vĩnh viễn không phân hóa thành Omega.”
Tôi nắm tay phải của anh.
Nhìn thẳng vào đôi môi ấy.
“Nhưng anh vẫn đ.á.n.h dấu em.”
“Để lại đ.á.n.h dấu vĩnh viễn.”
“Anh đ.á.n.h cược vào tỷ lệ thành công mười ba phần trăm.”
“Vì sao?”
Lệ Trầm Bạch siết ngược bàn tay tôi.
Lòng bàn tay nóng bỏng.
“Bởi vì ngày đó khi em nhón chân hôn anh…”
“Vòng theo dõi cho thấy tim em đ/ập còn nhanh hơn anh.”
“Anh x/ác định được.”
“Em cũng thích anh.”
Tôi lập tức cười.
“Anh.”
“Thật ra em từng lén sửa báo cáo y tế.”
Lệ Trầm Bạch cứng người.
“Tỷ lệ thành công đã bị em sửa thấp xuống.”
Anh im lặng.
“Tám mươi lăm?”
Tôi lắc đầu.
“Chín mươi bảy.”
Trong xe lập tức yên tĩnh.
Tôi chột dạ nhìn anh.
Một lúc lâu sau, Lệ Trầm Bạch mới ghé sát tai tôi.
Giọng khàn đến đ/áng s/ợ.
“Hôn lễ định vào mùng bảy tháng sau.”
Tôi lập tức hỏi:
“Còn sính lễ?”
Anh nhìn tôi.
“Mạng anh cũng cho em.”
Cuối cùng hôn lễ được định vào ngày Lập Thu.
Tôi nhất quyết muốn tổ chức theo nghi thức truyền thống.
Ngoài miệng nói muốn trải nghiệm cảm giác bước qua chậu lửa.
Thật ra chỉ vì giấc mơ Lệ Trầm Bạch mặc vest đứng bên một Omega khác vẫn khiến tôi ám ảnh.
Anh biết rõ.
Nhưng không vạch trần.
Chỉ lặng lẽ mời nghệ nhân lâu năm từ Tô Châu tới tự tay thêu hỉ phục.
Chỉ vàng uốn lượn trên lớp lụa đỏ.
Đôi long phượng dưới ánh sáng dường như sắp sống dậy.
Ba tiếng chiêng hỉ vang xuyên qua cửa sổ giấy.
Người dẫn lễ kéo dài giọng:
“Giờ lành đã tới!”
Lệ Trầm Bạch đột nhiên siết cổ tay tôi.
Ống tay áo đỏ rộng che đi những ngón tay đang đan ch/ặt.
“Bây giờ chạy vẫn còn kịp.”
Khoảnh khắc khăn đỏ phủ xuống, tôi cách lớp vải c.ắ.n lên hổ khẩu anh.
“Muốn chạy thì anh cũng phải ôm em chạy.”
Than hồng trong chậu lửa n/ổ lách tách.
B/ắn ra những tia lửa nhỏ.
Lệ Trầm Bạch vậy mà thật sự bế ngang tôi bước qua chậu đồng.
Hỉ nương lập tức kêu lên rằng không đúng quy củ.
Tôi chẳng thèm quan tâm.
Chỉ cách lớp khăn đỏ ghé sát tai anh.
“Anh.”
“Em ngửi thấy mùi bánh kem dâu rồi.”
“Đang để trong bếp.”
Lòng bàn tay anh áp lên lưng tôi.
“Chờ uống xong rư/ợu giao bôi.”
Nến long phượng khẽ n/ổ hoa đèn.
Tôi lén vén khăn đỏ nhìn miệng ly giao bôi.
Lệ Trầm Bạch giữ sau đầu tôi.
Hai người cùng uống cạn.
Vị rư/ợu quế hoa hòa cùng chút bạc hà nhàn nhạt còn vương trên môi anh.
Lạnh đến mức ngón chân tôi co lại trong đôi giày thêu đỏ.
Chiếc nhẫn đất nặn đã phai màu nằm trong hộp gấm.
Mặt trong vẫn là ba chữ cái xiêu vẹo.
LMY.
Khi khăn đỏ hoàn toàn được vén lên, Lệ Trầm Bạch đang dùng chiếc nhẫn bạch kim đổi lấy chiếc nhẫn đất nặn của tôi.
Tôi nhìn một lúc.
Đột nhiên hỏi:
“Anh.”
“Thật ra chiếc nhẫn này vốn là anh tự đặt làm từ đầu, đúng không?”
Ngón tay anh luồn vào búi tóc đã hơi bung.
“Sao biết?”
“Trẻ con sáu tuổi nặn đất thế nào mà nghĩ ra được chữ viết tắt tên mình?”
Tôi cúi xuống.
Cắn nhẹ cằm anh.
“Anh đã muốn giữ em bên cạnh từ rất lâu rồi, đúng không?”
Lệ Trầm Bạch không phủ nhận.
Anh chỉ vòng tay ôm lấy eo tôi.
Kéo tôi sát hơn.
Hương cam đắng hòa cùng rư/ợu quế hoa nhàn nhạt.
Một lúc sau.
Anh mới nói:
“Bước đầu tiên để nuôi một con chim hoàng yến…”
“Là tự biến mình thành chiếc lồng.”
Tôi tựa trán lên vai anh.
Khóe môi không nhịn được cong lên.
“Vậy anh nhớ nh/ốt em thật kỹ.”
“Đừng để em chạy mất.”
Lệ Trầm Bạch khẽ cười.
Bàn tay đặt sau lưng tôi siết ch/ặt hơn.
Tôi lại nói:
“Nhưng chắc anh cũng không cần lo.”
“Dù sao em chưa từng muốn bay đi.”
“Em cam tâm tình nguyện ở trong chiếc lồng này.”
Chiếc cúc ngọc trai nơi cổ hỉ phục rơi xuống tấm t.h.ả.m dệt kim tuyến.
Lăn vài vòng rồi dừng lại.
Giống như một nhịp tim chẳng kịp giấu đi.
Ngoài cửa sổ, đôi chim khách vỗ cánh.
Bay quanh ba vòng.
Sau đó lại cùng đậu xuống một nhánh cây.
Chúng tựa cổ vào nhau.
Chậm rãi chải lông.
Trong mỏ một con còn ngậm nửa đoạn dây đỏ.
Gió đầu thu nhẹ nhàng thổi qua.
Sợi dây đỏ khẽ lay động giữa những chiếc lá.
Tôi dựa trong lòng Lệ Trầm Bạch.
Ngửi thấy mùi cam đắng quen thuộc.
Mùi hương từng khiến tôi hoang mang.
Từng khiến tôi sợ hãi.
Từng khiến tôi tưởng mình sắp mất anh.
Bây giờ lại khiến tôi cảm thấy an tâm hơn bất cứ thứ gì khác.
Tôi nhắm mắt.
Vòng tay ôm lấy anh ch/ặt hơn một chút.
Lệ Trầm Bạch cúi xuống.
Khẽ hỏi:
“Ngọc Bảo?”
“Ừm?”
“Còn sợ anh kết hôn không?”
Tôi im lặng hai giây.
Sau đó bật cười.
“Không sợ nữa.”
“Vì sao?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Vì chị dâu chính là em mà.”
Lệ Trầm Bạch nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng khẽ cong môi.
Ngoài cửa sổ, đôi chim khách vẫn tựa vào nhau.
Nửa đoạn dây đỏ trong mỏ bị gió thổi lay động.
Mà bàn tay đang nắm lấy tay tôi từ đầu đến cuối vẫn chưa từng buông ra.
hết