Tần Cảnh Trạch dùng sức hắt hơi hai cái.

Nhíu mũi nhìn ta đầy bất mãn.

"Trà."

Ta vội vàng bưng chén trà dâng lên, cũng chẳng trách ta thất thần.

Lượng thông tin thực sự là quá lớn.

Ta chẳng biết nên làm thế nào cho phải.

Nói với Tần Cảnh Trạch, nhỡ đâu hắn coi ta là đồng bọn mà xử tử chung thì oan uổng biết bao.

Không nói với Tần Cảnh Trạch, nhỡ đâu hắn đột ngột băng hà, ta tất yếu sẽ trở thành kẻ thế tội mà bị xử tử.

Cả hai con đường dù chọn lối nào cũng là đường ch*t.

"Trà ngươi pha vị nhạt hơn bọn họ pha không ít, tay nghề của ngươi không tệ."

Ta không bỏ gói th/uốc đ/ộc vào, mùi vị tự nhiên không giống.

Nói hay không nói đây.

"Bệ hạ, bọn họ thích bỏ vài thứ lạ vào trong trà, nô tài không thích bỏ, mùi vị tự nhiên sẽ khác biệt."

"Tại sao ngươi không bỏ? Không muốn trẫm ch*t, là vì không nỡ sao?"

Chân ta mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống bên chân Tần Cảnh Trạch.

"Nô... nô tài muốn nói, chỉ là không biết mở lời thế nào, nô tài thực sự không có tâm địa mưu hại Bệ hạ."

Ngón tay Tần Cảnh Trạch đặt trên đỉnh đầu ta, khẽ thở dài một tiếng.

"Sau này có bất cứ chuyện gì cũng phải nói với trẫm, trẫm sẽ mãi mãi tin tưởng ngươi."

Sẽ mãi mãi tin tưởng ta.

Câu nói này thật quen thuộc, hình như đã nghe ở đâu đó rồi.

Vang vọng bên tai từng hồi từng hồi.

Ta dường như bị Tần Cảnh Trạch lây bệ/nh, cũng nhiễm chứng đ/au đầu, đầu từ trong ra ngoài đ/au nhức dữ dội.

Ba ngày sau, chứng đ/au đầu của Tần Cảnh Trạch đột ngột trở nặng.

Thái y cho uống mấy thang th/uốc, hắn bắt đầu hôn mê bất tỉnh.

Ta túc trực bên giường Tần Cảnh Trạch, th/uốc đưa tới mỗi ngày đều đổ hết vào chậu hoa.

Chỉ mong Tần Cảnh Trạch có thể sớm tỉnh lại.

Ta cũng lén tìm Đạo sư, nhưng ông ta chỉ để lại cho ta một câu.

Đừng có lo chuyện bao đồng, chuyện không nên quản thì đừng có quản.

Ba ngày sau khi Tần Cảnh Trạch hôn mê, Duệ Thân Vương lấy danh nghĩa thăm bệ/nh, dẫn theo một đội ngũ lớn từ đất phong Lĩnh Nam tiến vào kinh thành.

Đến lúc này, ta mới phát hiện sau lưng Tần Cảnh Trạch chẳng có lấy một người, hắn ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng, là một kẻ cô đ/ộc theo đúng nghĩa.

Thừa tướng dẫn theo văn võ bá quan lấy danh nghĩa thăm bệ/nh, nghênh ngang dẫn theo Duệ Thân Vương tiến vào tẩm cung.

"Kẻ lạ mặt đều cút ra ngoài, bọn ta có việc riêng cần nói với Hoàng thượng."

Ta quỳ trên đất, vừa r/un r/ẩy vừa lên tiếng.

"Thừa tướng, ngự y dặn nô tài cứ mỗi một chén trà thời gian là phải đút Bệ hạ uống một ngụm th/uốc, nô tài đi rồi nhỡ Bệ hạ xảy ra chuyện gì, thì phải làm sao cho phải."

Từ Thừa tướng nhấc chân đ/á mạnh một cái vào vai ta.

"Có chỗ cho ngươi lên tiếng sao? Cút!"

Ta liều ch*t lao vào người Tần Cảnh Trạch.

Trong lòng chỉ có một ý niệm, tuyệt đối không thể để bọn chúng gi*t ch*t bạo quân.

Ta sẽ quay ngược thời gian trở về ngày hôm qua.

Chỉ cần bọn chúng dám động thủ, ta liền quay ngược thời gian.

Ta không tin ngày nào cũng quay ngược thời gian mà không c/ứu được Tần Cảnh Trạch.

Ai cũng nói hắn là vị Hoàng đế t/àn b/ạo, nói hắn gi*t huynh thí phụ, nói hắn thường xuyên xử tử người hầu hạ bên cạnh.

Nhưng chẳng ai nói rằng Đại Ngụy hiện nay quốc phú dân cường, bách tính an cư lạc nghiệp, thuế khóa giảm bớt, còn lấy được không ít đất đai của phương Bắc.

Ta cảm thấy vị Hoàng đế kế tiếp chưa chắc đã bằng hắn.

Trong lòng ta cũng có tư tâm.

Ta muốn hắn sống sót.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sếp mắc chứng rối loạn lưỡng cực và đàn em cún con an ủi của hắn

Chương 15
Đại ca của bọn tôi mắc chứng rối loạn lưỡng cực, mỗi lần phát bệnh thì người bên cạnh kiểu gì cũng bị liên lụy. Chỉ riêng tôi là ngoại lệ. Bởi vì công việc của tôi chính là mỗi ngày nhắc anh ấy uống thuốc. Lúc đầu tôi cũng sợ lắm, nhưng anh ấy đối xử với tôi rất tốt. Cho dù lên cơn, anh cũng chỉ cuộn người nằm trên đùi tôi. Chờ bình tĩnh lại rồi mới khẽ bảo tôi rời đi. Cho đến một lần nọ, tôi phải đi xử lý một vụ rất khó giải quyết. Khi quay về, đại ca đã ngủ mất trên sofa phòng khách. Người tôi dính đầy máu bẩn, không dám lại gần, chỉ đành rón rén tắt đèn rồi định lặng lẽ rời đi. Ai ngờ phía sau bỗng có một người đè sát lên. Năm ngón tay anh chen vào kẽ tay tôi. Sức lực mạnh đến mức bất thường. Giọng tôi run cả lên: "Đại...đại ca, anh uống thuốc chưa?" Anh khẽ bật cười trầm thấp: "Chưa." "Thuốc của tôi…" "Chẳng phải vừa mới về nhà rồi sao."
486
3 Lột Da Chương 13
4 Tiểu tình nhân Chương 19
5 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
6 Yêu Sau Hôn Nhân Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 100: Thi Thể Nữ Trong Quan Tài
11 Chiều Chuộng Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Omega Của Tôi Vẫn Chưa Trở Về

Chương 6
Lục Diễm Chinh là vị thượng tướng trẻ tuổi nhất của Liên Minh. Chiến công hiển hách, danh chấn tinh hệ. Thế nhưng lại bị ép phải trở thành Alpha của tôi. Sau khi đăng ký kết hôn, anh ném bó hoa tôi nâng niu mang đến trước mặt anh xuống đất, rồi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay ra. Lạnh giọng ra lệnh: “Không được để người khác biết em là Omega của tôi." “Tránh xa tôi ra, đừng làm những chuyện vô nghĩa.” Sau này, chiến tranh đại thắng. Nhưng anh lại đứng chết lặng giữa biển người đang hò reo ăn mừng. Đôi mắt đỏ hoe, gần như phát điên gào lên: “Omega của tôi đâu rồi? Em ấy vẫn chưa trở về!” Má/u dưới người tôi không ngừng lan rộng. Tôi bất lực bật cười. Có lẽ... Tôi không thể quay về nữa rồi. Nếu quan hệ hôn nhân được chấm dứt vì cái chết của tôi. Chắc hẳn... Thượng tướng Lục sẽ rất vui nhỉ...
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
1