Khi Lương Ứng Thừa chưa rời Thượng Hải, anh ấy từng bắt gặp tôi livestream cosplay nữ trong biệt thự của mình.
Khoảng thời gian đó, anh ấy vừa bị ông cụ Lương ép từ trường quân sự về, đã gây ra một trận náo lo/ạn lớn.
Ngày nào Lương Ứng Thừa cũng tổ chức tiệc chia tay bạn bè để chuẩn bị xuất ngoại.
Pha brandy với rư/ợu vang đỏ, anh ấy có thể uống cạn ba chai.
Hôm ấy, mưa lớn triền miên, các cô giúp việc về sớm.
Tôi giúp anh đóng rèm cửa phòng ngủ.
Trên người tôi vẫn mặc đôi tất đen chưa kịp cởi sau buổi cosplay, bên trên khoác hờ một chiếc áo hoodie rộng thùng thình.
Lời dặn dò "ngủ sớm đi" hay "nửa đêm khát nước thì gọi em" còn chưa kịp thốt ra hết.
Lương Ứng Thừa bỗng đứng phắt dậy, đ/è tôi vào cửa kính, từng tấc từng li một, vừa hung bạo lại vừa dịu dàng.
Anh ấy hôn lên tai tôi, giọng khàn đặc, xen lẫn chút nghẹn ngào:
"Em còn định thế này đến bao giờ, anh sắp đi rồi, sau này không gặp được anh nữa, em có phải thấy rất thoải mái không?"
Lương Ứng Thừa chắc chắn đã lén yêu đương với ai đó.
Đàn ông say ba phần, tỉnh bảy phần.
Nhưng việc anh nhầm lẫn người đến mức này thì quả thực ngoài dự tính của tôi.
Tôi giãy giụa trong vòng tay anh ấy, gọi "anh ơi".
Anh ấy kéo áo hoodie của tôi lên:
"Đồ nhát gan, nói một câu "sẽ nhớ anh" thì chẳng lẽ sét đ/á/nh ch*t à..."
"Lương Ứng Thừa, anh nhận nhầm người rồi, dù không cùng huyết thống nhưng chúng ta vẫn là anh em, để ông cụ biết được thì tôi ch*t chắc."
Lương Ứng Thừa chợt khựng lại.
Sau đó, anh ấy giữ ch/ặt mặt tôi, hôn xuống, ngắt quãng nói nốt nửa câu sau:
"Sở Sanh yêu quý của anh..."
À, thì ra là Sở Sanh đại mỹ nữ.
Hoa khôi vạn người theo đuổi thời trung học của chúng tôi.
Quả nhiên là anh ấy nhận nhầm người rồi.
Sấm sét đ/á/nh xuống không đúng lúc, cả hai chúng tôi đều r/un r/ẩy.
Những câu hỏi trong đêm đều là do anh trai tôi nói.
Anh ấy hỏi tôi ba mươi tám lần, liệu tôi có nhớ anh ấy không, sẽ nhớ anh ấy đến mức nào.
Tôi không trả lời anh ấy.
Bởi vì cổ họng đã bị anh ấy làm cho khản đặc.
Đôi tất đen bị anh x/é rá/ch, nằm cùng với chiếc áo sơ mi của anh.
Còn người thì bị anh ng/ược đ/ãi suốt hai tiếng đồng hồ.
Hôm sau, anh xuất ngoại sớm nửa tháng, không để lại một lời nào cho tôi.
Trên trang cá nhân, tôi thấy bức ảnh thân mật của anh và Sở Sanh.
Tôi chủ động dọn ra khỏi nhà họ Lương.
Chuyển vào căn hộ thuê, làm công việc tự do, cả tháng trời mỗi lần xuống cầu thang đều phải vịn lan can.
Mỗi bước đi lại lẩm bẩm một câu:
Lương Ứng Thừa đúng là đồ khốn nạn.
Suốt thời gian Lương Ứng Thừa đi du học, tôi không hề liên lạc.
Tôi sợ mình sẽ không kìm được mà gi*t ch*t anh ấy.
Nếu không phải bây giờ gặp lại, suýt chút nữa tôi đã quên mình còn có một người anh trai.