Lị Lị ch*t, Châu Phương mất tích, công ty mà bố để lại nay chỉ còn mình tôi là người thừa kế hợp pháp.
Tôi chính thức tiếp quản công ty, nghe theo đề xuất của hội đồng quản trị, tiến hành mở rộng thị trường ra nước ngoài.
Những ngày tháng bị công việc và những ly Americano đ/á lấp đầy khiến tôi dần quên đi những người đã khuất, cho đến khi nhận được cuộc gọi từ Trần Chung.
Cảm giác trôi qua cứ như thể đã cách cả một đời.
Anh ta hẹn tôi ở một quán cà phê. Tôi vác theo cặp mắt thâm quầng, gọi một ly Americano đ/á, cười hỏi: “Sao đây? Lần này không mời tôi vào phòng thẩm vấn uống trà nữa à?”
Mái tóc tổ chim của Trần Chung trông càng thêm phóng túng. Anh ta khuấy khuấy ly Cappuccino trước mặt, buông tiếng thở dài.
“Anh bị sao thế, trông sầu n/ão thế này?” Tôi hỏi.
“Có gì đâu, vụ án chông gai quá thôi.”
Tôi khẽ mỉm cười.
“À đúng rồi, dạo này cô có gặp Châu Khương không?” Trần Chung đột ngột hỏi.
Tôi khựng lại.
“Sao tôi lại gặp Châu Khương được, anh hỏi nhầm người rồi phải không?”
Trần Chung không nói thêm gì.
Nhưng tôi lại bị khơi dậy sự tò mò: “Anh hỏi Châu Khương để làm gì?”
“Cô có biết cuộc gọi cuối cùng của Tống Lăng là gọi cho ai không? Bà ấy gọi cho Châu Khương.”
Tôi hoài nghi không biết có phải do mình tăng ca đến mụ mẫm đầu óc rồi không, mà sao nghe lại chẳng lọt tai chữ nào.
Tôi cố gắng tiêu hóa lời của Trần Chung: “Dì Tống và Châu Khương á? Hai người đó b/ắn đại bác cũng chẳng tới nhau, với cả, nếu anh có nghi vấn thì cứ đi tìm Châu Khương mà tra hỏi chẳng phải xong sao.”
Trần Chung thở hắt ra: “Châu Khương mất tích rồi.”
“Châu Khương mất tích?” Tôi có chút ngạc nhiên: “Châu Phương cũng mất tích luôn?”
“Đúng vậy.”
Trần Chung không tiếp tục chủ đề này nữa: “Còn cô thì sao? Nghe nói dạo này cô mới tiếp quản công ty của bố, thế nào, bận rộn lắm phải không?”
Tôi c/âm nín bật cười. Rõ ràng cách đây không lâu, tôi còn ngồi một bên bàn thẩm vấn, anh ta ngồi phía bên kia.
Vậy mà lúc này đây, trong quán cà phê, chúng tôi lại có thể trò chuyện tán gẫu như những người bạn.
“Cũng bình thường.”
“Vất vả cho cô rồi.” Trần Chung phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ: “Cũng may Châu Phương chỉ là mất tích, biết đâu một ngày đẹp trời nào đó bà ta lại quay về phụ giúp cô thì sao, đúng không?”