Yêu Lâm Thư… là bí mật khó mở miệng nhất thời niên thiếu của ta.

Hồ yêu lúc mới sinh ra vốn không phân biệt giới tính.

Thông thường, sau khi biết yêu, hồ yêu mới dần phân hóa.

Nếu thích nam tử sẽ hóa thành hồ ly cái.

Nếu rung động với nữ tử sẽ hóa thành hồ ly đực.

Mà ta… chính là trường hợp oái oăm nhất.

Ngay từ ngày đầu nhập học, giữa một đám yêu quái ồn ào, ta đã nhìn thấy Lâm Thư.

Con rồng nhỏ ấy trắng trẻo sạch sẽ đến mức nổi bật hẳn lên.

Hồ tộc bọn ta vốn đã nổi tiếng đẹp, vậy mà Lâm Thư còn đẹp hơn gấp mấy lần.

Ta luôn mặc định hắn là một tiểu long nữ.

Long tộc đực khi trưởng thành sẽ mọc sừng.

Còn rồng cái thì không.

Mà từ trước tới giờ ta chưa từng nhìn thấy sừng rồng của Lâm Thư.

Thế là ta càng chắc chắn hắn là nữ tử.

Cho nên ta bắt đầu học theo mấy nam nhân trong thoại bản, đi/ên cuồ/ng theo đuổi hắn.

Mỗi lần lén xuống nhân gian chơi, ta đều mang về một đống đồ nhỏ cho Lâm Thư.

Đương nhiên, ta rất thông minh.

Nếu chỉ m/ua quà cho một mình Lâm Thư, chẳng phải Thái phó sẽ nghi ngờ mỗi lần ta trốn học đều do hắn bao che sao?

Huống hồ nếu chỉ tặng quà riêng cho hắn, đám bạn học chắc chắn sẽ trêu chọc.

Mà con rồng nhỏ Lâm Thư này da mặt lại đặc biệt mỏng.

Lỡ chọc hắn tức gi/ận thì nguy.

Cho nên lần nào ta cũng m/ua quà cho cả học viện.

Chỉ là quà cho người khác đương nhiên không thể dụng tâm bằng quà cho Lâm Thư.

Những thứ ta chọn cho hắn đều là đồ trang sức đang thịnh hành nhất ở nhân gian.

Nào là trâm bạc tua ngọc phỉ thúy.

Trâm hoa ngọc lan bằng lưu ly màu hồng nhạt.

Chuỗi anh lạc đính đ/á huỳnh quang tím nhạt.

Khuyên tai bạc gắn vỏ sò trắng.

Thứ gì đẹp ta đều m/ua cho hắn.

Nghe nói Long tộc đặc biệt thích đồ lấp lánh.

Cho nên ta luôn tưởng tượng dáng vẻ Lâm Thư đeo những món đó sẽ đẹp đến mức nào.

Nhưng hắn chưa từng đeo lần nào.

Có điều như vậy cũng đủ rồi.

Mỗi lần nhận quà, vành tai hắn luôn đỏ bừng lên.

Chỉ cần thấy cảnh đó thôi, ta đã vui muốn ch*t.

Đúng là một tiểu long nữ dễ ngại ngùng.

Vì thế ta càng hăng hái mang quà cho hắn hơn.

Có lẽ do khai khiếu tình cảm quá sớm.

Nên thời kỳ phân hóa của ta cũng tới sớm hơn những hồ ly khác.

Ta nhìn khuôn mặt trắng trẻo cùng đôi mắt sáng rực của Lâm Thư…

Sau đó phân hóa thành hồ ly đực.

Hồ yêu trước khi phân hóa sẽ tạm thời không ở cùng bạn học, tránh ảnh hưởng kết quả.

Cho nên sau khi phân hóa xong, ta đương nhiên chuyển tới nơi ở của nam trong học viện.

Ngày đầu tiên dọn vào…

Ta đã bắt gặp Lâm Thư trong khu đó.

Ta còn tưởng hắn đi nhầm, vội vàng tốt bụng nhắc nhở:

“Lâm Thư, đây là nơi ở của nam nhân.”

“Ngươi đi nhầm rồi à?”

Đó cũng là lần đầu tiên Lâm Thư chủ động nói chuyện với ta.

“Ta không đi nhầm.”

Phải công nhận, giọng hắn rất dễ nghe.

Thanh lạnh như nước tuyết tan nơi đầu núi.

Nhưng nghe kiểu gì… cũng là giọng nam nhân.

Tim ta lập tức lạnh ngắt.

“Ngươi… ngươi là nam?”

“Nhưng… nhưng ngươi đâu có sừng rồng?”

Ta ôm đầu, hoàn toàn không thể tin nổi.

Lâm Thư nhíu mày nhìn ta.

“Ta chỉ giỏi thuật hóa hình hơn người khác thôi.”

“Ai nói với ngươi là ta không có sừng?”

Nói xong, hắn niệm chú.

Ngay trước mắt ta, hai chiếc sừng rồng chậm rãi hiện ra trên đầu hắn.

Ta trực tiếp bị phụ vương mẫu hậu xách về nhà.

“Con gh/ét Lâm Thư nhất trên đời!”

Ta ôm mẫu hậu khóc tới mức trời long đất lở.

Ta phải nghỉ ở nhà nửa tháng mới miễn cưỡng bình tĩnh lại được.

Kết quả vừa quay về học đường chưa bao lâu đã bị kéo đi nhập thế rèn luyện.

Lúc đó ta còn đang thất thần, đọc theo thần chú của một con bướm nhỏ đứng trước mặt.

Vừa mở mắt ra…

Ta đã biến thành một cô nương nhỏ.

Còn Lâm Thư thì thành một thiếu niên tướng quân.

Sau đó bọn ta có một đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm nơi nhân gian.

Kết cục là hắn tức đến ch*t.

Ta thì t/ự s*t theo.

Hai đứa đồng loạt đội sổ trong kỳ rèn luyện.

Nghĩ lại đúng là nghiệt duyên.

Sau lần đó, Lâm Thư không còn lạnh lùng với ta nữa.

Nhưng như vậy còn đáng gh/ét hơn.

Suốt ngày ép ta học pháp thuật.

Không cho ta trốn xuống nhân gian chơi.

Không cho ta đọc thoại bản.

Ta vì hắn mà biến thành hồ ly đực.

Kết quả tên khốn này còn mặt dày đi phá hỏng hết mọi cuộc hẹn của ta với các cô nương khác..

Đáng gh/ét nhất là hắn còn đẹp trai đến quá đáng.

Mấy cô nương ban đầu còn trò chuyện vui vẻ với ta, vừa nhìn thấy Lâm Thư là lập tức quên sạch sự tồn tại của ta.

Ta tức đến nghiến răng ken két.

Kết quả bây giờ hắn lại nói với ta…

Hai đứa bọn ta là yêu thầm lẫn nhau?

Ta có thể miễn cưỡng thừa nhận rằng tên Lâm Thư này đúng là từng có chút tâm tư không đứng đắn với ta thật.

Nhưng hắn rốt cuộc thích ta ở điểm nào chứ?

Ta nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi.

Miếng hộ tâm lân trong tay vẫn tỏa ra ánh sáng trắng dịu dàng.

Như đang nhắc nhở ta một sự thật.

Lâm Thư thật sự đã đưa hộ tâm lân của hắn cho ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị cư dân mạng chỉ trích, tôi và con gái trở thành đôi bạn thân

Chương 6
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, con gái tôi ngày nào cũng nằm ườn ở nhà chơi điện thoại. Tôi không nhịn được nên tiện miệng than vãn một câu trên mạng, nhưng phản ứng của cộng đồng mạng khiến tôi chấn động. 【Cô bé đáng thương quá, bạn bè đồng trang lứa đều được đi chơi, còn con bé chỉ có thể ở nhà chơi điện thoại.】 【Thế mà còn bị mẹ nó bêu rếu lên mạng nữa chứ.】 Tôi không hiểu nổi: 【Đáng thương chỗ nào? Rõ ràng là nó lười ra ngoài, chứ đâu phải tôi không cho nó đi chơi.】 Hai bình luận được nhiều lượt thích nhất là: 【Ngày nào cũng bảo con đi chơi, thế bà đã đưa tiền cho con chưa?】 【Chủ thớt à, bà nên thấy đủ đi, chơi điện thoại là hình thức giải trí đỡ tốn kém nhất rồi, con gái bà đang tiết kiệm tiền cho bà đấy.】 Thấy tôi không tin, cư dân mạng cá cược với tôi một ván. Ngày hôm sau, tôi làm theo lời họ dạy, bán tín bán nghi gõ cửa phòng con gái. "Công ty tặng hai tấm vé vào sở thú, con có muốn đi cùng mẹ không?" Con gái sững người mất 2 giây. Đột nhiên, nó buông điện thoại xuống.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Vì Ngọc Chương 7
Đổi chồng Chương 8
Lạc Hy Chương 6