Anh nhìn chằm chằm gương mặt lúc ngủ của Lục Tranh Minh một hồi lâu, mới từ túi áo khoác lấy ra một bộ tai nghe không dây màu trắng.
Anh rủ mắt, động tác cực kỳ nhẹ nhàng mở nắp hộp tai nghe, đem một bên tai nghe nhét vào tai Lục Tranh Minh. Một bên còn lại thì đeo vào tai mình.
Lâm Du nhấn mở nhạc trên điện thoại, giai điệu dương cầm thư thái, du dương từ tai nghe chảy tràn ra, ngăn cách với sự ồn ào bên trong toa xe.
Đôi mày đang nhíu lại của Lục Tranh Minh khẽ giãn ra, trong cơn nửa tỉnh nửa mê dường như có phát hiện gì đó, anh ta cọ cọ cổ, khẽ lầm bầm một tiếng:
“Lâm Du......”
Lâm Du cảm nhận được sức nặng truyền đến trên vai, khẽ “Ừm” một tiếng coi như đáp lại.
Ngoài cửa sổ là sắc thu không ngừng lùi xa, bên cạnh là người mình yêu. Bên tai truyền đến khúc nhạc thanh nhã, một sự yên tĩnh hiếm có bao bọc lấy cả hai. Lâm Du rất thích bầu không khí thế này, dù chẳng làm gì cả, chỉ cần cùng đối phương nghe nhạc trong cùng một không gian cũng khiến anh cảm thấy ấm áp vô cùng.
Lâm Du nhắm mắt lại, đầu nhẹ nhàng dựa vào đỉnh đầu Lục Tranh Minh, bắt đầu nghỉ ngơi.
Người hướng dẫn viên phía bên phải xe buýt cuối cùng cũng sắp xếp xong danh sách. Anh ta cầm bản cam kết an toàn, vốn định tìm trưởng đoàn Lâm Du ký tên, nhưng lại thấy cảnh hai người đang tựa sát vào nhau ngủ say.
Gió mát thổi qua khe cửa sổ xe không đóng kín, làm bay những sợi tóc mai vụn bên tai hai người. Những lọn tóc đen đan xen vào nhau, để lộ cặp tai nghe màu trắng cùng loại trong tai họ. Người hướng dẫn viên ngẩn ra một chút, ngay sau đó lộ ra nụ cười bừng tỉnh đại ngộ, lặng lẽ thu tay về.
Chuyến xe dài hai tiếng đồng hồ cuối cùng cũng kết thúc. Xe buýt dừng hẳn, truyền đến một cơn chấn động và cảm giác bị đẩy về phía trước rõ rệt.
Lâm Du mở mắt trước tiên, vẻ ôn nhu và nhu hòa trong ánh mắt vừa rồi biến mất không dấu vết, anh không chút lưu tình đẩy Lục Tranh Minh đang dựa trên vai mình ra, lạnh lùng nói:
“Dậy đi, đến nơi rồi.”
Lục Tranh Minh bị đẩy ra bất thình lình, vẫn còn đang ngơ ngác. Hắn nhớ mang máng, vừa rồi trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Lâm Du đã đáp lại tiếng lầm bầm của mình rất dịu dàng. Sao vừa mở mắt ra thì bà xã đã thay đổi tính nết rồi?
Lục Tranh Minh lim dim mắt, nghi hoặc ngồi đờ ra trên ghế suy ngẫm về nhân sinh. Nhất định là do mình ngủ quá say nên bắt đầu nằm mơ hão huyền rồi......
Tuy nhiên bình thường thì Lâm Du mới sẽ không ở nơi công cộng cho anh sắc mặt tốt.
Lục Tranh Minh thẳng lưng lên, cử động vài cái. Cái ghế xe buýt ch*t ti/ệt này làm anh ngồi đến tê dại cả nửa thân người. Hắn xoa xoa bả vai cứng đờ của mình, lại tình cờ chạm phải chiếc tai nghe ở lỗ tai bên phải.
Lục Tranh Minh ngẩn ra, nhìn chằm chằm chiếc tai nghe màu trắng nhỏ nhắn trong lòng bàn tay xuất thần. Ngay sau đó, như đã hiểu ra điều gì, hắn khẽ nhếch môi cười thành tiếng.
Lâm Du đúng là miệng cứng lòng mềm, sợ hắn ngủ không ngon còn cho hắn nghe nhạc nữa. Hắn siết nhẹ ngón tay, nắm ch/ặt chiếc tai nghe đơn lẻ nhỏ xíu trong lòng bàn tay như thể vừa bắt được một món đồ trân quý.
Lâm Du nhìn thấy đối phương cầm tai nghe của mình, biết ngay hành động vừa rồi đã bị bại lộ. Anh xòe tay ra, ra hiệu đối phương trả lại tai nghe cho mình. Lục Tranh Minh lười biếng nhìn chằm chằm lòng bàn tay đang hướng lên của đối phương, cười mà không nói. Hắn không trả tai nghe cho đối phương, ngược lại còn ung dung cất nó vào túi quần.
Lâm Du nhíu mày, tỏ vẻ khó hiểu trước hành vi kỳ quặc của Lục Tranh Minh. D/ục v/ọng chiếm hữu của Lục Tranh Minh lại phát tác rồi sao? Đến cả cái tai nghe của anh mà cũng không tha...
Lâm Du khó chịu nhìn chằm chằm vào hộp tai nghe chỉ còn lại một chiếc, chứng rối lo/ạn cưỡ/ng ch/ế khiến anh cảm thấy vô cùng bứt rứt. Hàng ghế phía sau đã vang lên tiếng sột soạt đứng dậy, học sinh sắp xuống xe đến nơi rồi. Lâm Du căng thẳng, nhịn không được thấp giọng thúc giục:
“Mau trả tôi.”
Ánh mắt Lục Tranh Minh thong thả dừng lại trên lòng bàn tay trống không của Lâm Du, giọng điệu hờ hững:
“Buổi tối trả em.”
Hắn chính là thích nhìn vẻ mặt vốn dĩ bình tĩnh của Lâm Du lộ ra biểu cảm bất lực. Cái tính x/ấu xa trỗi dậy, hắn nhất quyết không trả tai nghe cho Lâm Du. Trừ phi... buổi tối đối phương chịu hôn hắn nhiều thêm vài cái.
Học sinh đã lần lượt đứng dậy xuống xe, Lâm Du không có thời gian đôi co với đối phương thêm nữa. Anh đành bực bội thu tay về, nhét cái hộp thiếu mất một chiếc tai nghe lại vào túi.
Lần sau mà còn xót xa cho Lục Tranh Minh thì anh làm chó... Tự dưng lại mất trắng một chiếc tai nghe, đáng đời đối phương ngủ không yên giấc!
---
Xuống xe buýt.
Đám học sinh tốp năm tốp ba xếp hàng tụ tập lại.
Lâm Du khoanh tay, sắc mặt không vui đứng ở phía hàng đầu. Vừa mới mất một chiếc tai nghe, anh thật sự không thể vui vẻ nổi.
Người hướng dẫn viên đi đến phía trước, đưa bản cam kết an toàn cho Lâm Du ký tên.
“Thầy Lâm, phiền thầy ký vào chỗ này ạ.”
Lâm Du nhận lấy tờ giấy, cẩn thận xem qua một lượt rồi cúi đầu ký tên mình vào góc dưới bên phải. Trong lúc Lâm Du đang ký, người hướng dẫn viên cười nói trêu chọc:
“Thầy Lâm này, vốn dĩ tôi định tìm thầy ký tên lúc ở trên xe, nhưng thấy thầy với bạn trai ngủ say quá nên không nỡ làm phiền.”
Ngòi bút trong tay Lâm Du khựng lại một nhịp gần như không thể nhận ra, anh hơi dùng lực khiến nét chữ cuối cùng suýt chút nữa làm rá/ch mặt sau tờ giấy. Một lúc sau, anh mới thấp giọng đáp lại bằng giọng điệu lạnh nhạt:
“Thầy ấy không phải bạn trai tôi, chỉ là vì say xe nên không thoải mái thôi.”
Người hướng dẫn viên hơi ngẩn ra, sau đó ngượng ngùng gãi gãi mặt, đỏ mặt xin lỗi:
“Hóa ra là vậy sao... Thật ngại quá, tôi thấy hai người dùng chung một bộ tai nghe nên cứ ngỡ là một đôi!”
Nhắc đến tai nghe, sắc mặt Lâm Du lại càng khó coi thêm vài phần. Anh giữ vẻ mặt cứng đờ, trả lại bản cam kết đã ký xong cho hướng dẫn viên, rồi quay đầu đ/á/nh giá điểm đến của chuyến dã ngoại lần này.
Trước cổng công viên đại dương, biểu tượng cá voi màu xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời, trên đỉnh đầu phun ra những cột nước khổng lồ. Từ bên trong khu tham quan truyền đến tiếng cười nói vui vẻ của dòng người đi du ngoạn.
Lòng Lâm Du khẽ giãn ra, bị bầu không khí nhẹ nhàng này làm cho xao động, lập tức quăng hết những phiền n/ão vừa rồi ra sau đầu. Anh tập hợp học sinh trong lớp lại, dặn dò những điều cần lưu ý theo đúng thủ tục.
“Trong quá trình tham quan, các em phải chú ý vấn đề an toàn, tuân thủ trật tự, đi theo nhóm và không được tách đoàn đi riêng lẻ...”
Lời còn chưa dứt đã bị tiếng cười đùa của đám học sinh c/ắt ngang.
“Biết rồi ạ! Thầy Lâm ơi, chúng em đâu còn là học sinh tiểu học nữa!”
Lâm Du mỉm cười nhạt, vẫn kiên trì nói cho xong những gì cần nói, rồi nhắc nhở mọi người về thời gian tập trung buổi chiều. Đám học sinh gật đầu như bổ củi, chờ lệnh "giải tán" vừa đưa ra là đã vội vã ùa vào công viên.
Lâm Du hài lòng nhìn theo bóng lưng đám học sinh đang đi xa, bọn trẻ lớn rồi nên cũng hiểu chuyện hơn nhiều. Cái lớp này là một tay anh bồi dưỡng nên, anh nắm rõ tính cách của từng em như lòng bàn tay. Có thể gặp được đám học trò hiểu chuyện, không gây rắc rối thế này đúng là vận may của anh.
Đến giờ tự do tham quan, Chu Húc hưng phấn tiến lại gần, lấy ra bản kế hoạch đã chuẩn bị từ sớm.
“Thầy Lâm, mình đi đường hầm dưới đáy biển trước nhé? Ở đó có thể chụp ảnh chung với đủ loại sinh vật biển đấy!”
Nói xong, cậu ta lại nhìn sang Lục Tranh Minh đang đút hai tay vào túi quần, do dự vài giây rồi cũng thử lên tiếng mời:
“Thầy Lục, anh có đi cùng tụi em không?”
Chu Húc đã thay đổi cách nhìn về Lục Tranh Minh khá nhiều, không còn bài xích như hồi mới khai giảng nữa. Sợ đối phương bị lẻ loi một mình nên cậu tốt bụng hỏi thêm một câu.