"Yêu đan Lộc Thục có thể khiến giống loài sinh sôi nảy nở, từ thượng cổ đến nay, vốn là chí bảo mà kẻ người tranh giành. Lão đạo ngươi bản lĩnh không bao nhiêu, kiến thức lại không ít, chắc là từ khi ta vừa tìm thấy viên yêu đan này đã bám đuôi theo sát, lại tưởng ta chính là nguyên thân của con Lộc Thục nghìn năm này, mà vì sợ không địch nổi nên mới giở trò khiêu khích Bùi Ngạn ra tay với ta, thậm chí cả yêu đ/ộc trên người đích nữ Đỗ Thừa tướng, sợ rằng cũng là th/ủ đo/ạn của các ngươi."

Ta cười lạnh: "Sau đó, yêu đan quả nhiên rơi vào tay Bùi Ngạn, các ngươi liền tương kế tựu kế, để Đỗ Thái Vi uống vào xem thử hiệu quả ra sao, dù sao Lộc Thục cũng chẳng dễ thấy, phải đảm bảo vạn vô nhất thất."

"Đêm nay Đỗ Thái Vi lâm bồn, các ngươi ngửi thấy mùi liền kéo tới, nếu nàng ta sinh nở thành công, mười sáu đứa trẻ đều sống sót, chứng tỏ yêu đan đúng như lời đồn, tiếp theo đó, chính là gi*t người đoạt đan phải không?"

"Biến số duy nhất, là các ngươi tưởng ta chính là nguyên thân của con Lộc Thục nghìn năm kia, yêu đan đã mất thì pháp lực cũng tan biến, đến lúc đó các ngươi đoạt đan, rồi lại giương cao ngọn cờ trừ yêu mà gi*t ta, da lông Lộc Thục cũng là bảo vật vô giá, một công đôi việc, tính toán thật hay."

Khuôn mặt Thanh Phong đạo trưởng dần dần đỏ gay.

"Ngươi đã biết rõ dự định của bọn ta, sao còn không mau chịu trói? Nay vương triều thái bình, chính là thời cơ tốt để sinh sôi nảy nở, nếu có được chí bảo này dâng lên hoàng đế, vinh hoa phú quý chưa nói, danh hiệu Hộ Quốc Thiên Sư ta cũng xứng đáng nhận lấy!"

Hắn cố ý giả vờ yếu thế hồi lâu, tưởng ta đã mất cảnh giác, đột nhiên gầm lớn: "Ra tay!"

Cùng lúc đó, mấy tên đạo sĩ nhỏ bất ngờ móc trong ngựk ra mấy cây bùi nhùi lửa, ném về phía chân ta.

Thanh Phong đạo trưởng chống hai tay xuống đất, phi thân nhảy lùi lại phía sau.

"Phục Yêu Trận không làm gì được ngươi, chẳng lẽ Chấn Thiên Lôi còn không n/ổ ch*t được ngươi sao?!" Hắn cuồ/ng lo/ạn cười lớn giữa không trung, "Yêu nghiệt, bản chân nhân đã nói, hôm nay ngươi tất phải đền tội tại đây!"

"Chỉ tiếc cho bộ da lông này của ngươi!"

Một tiếng n/ổ kinh thiên động địa vang lên, cát đ/á trong sân bay tán lo/ạn.

Khi từ trên không trung nhảy xuống, ta đã khôi phục nguyên hình cự thú - mình như sư tử trắng, đầu mọc đ/ộc giác.

Chưa đợi Thanh Phong đạo trưởng kịp phản ứng, ta đã dùng móng vuốt nặng nề ấn hắn xuống đống đổ nát vỡ vụn.

Lão đạo lại bắt đầu hộc m/áu.

"Khụ khụ, ngươi không phải Lộc Thục, ngươi rốt cuộc... là gì..."

Ta lắc lắc đầu, mùi lưu huỳnh nóng bỏng trong không khí khiến ta không nhịn được mà hắt hơi một cái.

Trong miệng cự thú thốt ra tiếng người.

"Ta đã nói rồi, các ngươi mới chính là yêu vật."

"Dẫu là vạn vật chi linh, nếu tâm sinh q/uỷ quyệt, cũng sẽ trong chớp mắt đọa m/a, trở thành yêu tà."

Ta nhe nanh nhọn, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ vui vẻ: "Thật khéo, trừ yêu diệt m/a tuy không phải chức trách của ta, nhưng dẫu sao, ta cũng có danh hiệu trừ tà, hôm nay ngươi ch*t trong tay ta, không hề oan uổng."

Ta dùng móng vuốt ấn xuống, suy nghĩ xem nên ngh/iền n/át hắn ngay hay đổi cách nào đó bớt m/áu me hơn - dù sao ta cũng là điềm lành, sao có thể như đám hung thú kia mà bất chấp quy tắc đất trời, muốn làm gì thì làm?

Lần này, Thanh Phong đạo trưởng sau khi "khụ khụ" hộc ra một đống m/áu, hít một hơi thật dài, mới tuyệt vọng thốt lên:

"Ngươi là thần thú... Bạch Trạch!"

Ta đã bảo mà, lão đạo này bản lĩnh không bao nhiêu, nhưng kiến thức lại khá rộng.

Là thượng cổ thần thú, ta thông hiểu tình trạng vạn vật thế gian, có năng lực trừ tà đuổi q/uỷ. Trong những ghi chép cổ xưa hơn, ta thường chỉ chìm vào giấc ngủ dài trong núi sâu, trừ khi có thánh nhân giáng thế trị vì thiên hạ, mới phụng sách mà đến.

Vì thế, người đời tôn ta là điềm lành.

Ừm... thích ngủ là thật.

Lần này nếu không phải do Thao Thiết quấy nhiễu, ta cũng chẳng tỉnh giấc giữa chừng.

Mười năm chẳng qua chỉ là cái chớp mắt, đợi giải quyết xong mấy chuyện nhỏ nhặt này, ta lại phải quay về ngủ tiếp thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm