Thần Hộ Mệnh

Chương 22

23/06/2025 12:04

Trần Tứ Gia vừa xoa tay vừa bước về phía ta, trong mắt Tống mẫu tràn đầy vẻ hả hê.

"Đồ tiện nhân, ngày ngày uốn éo tạo dáng cho ai coi?!"

"Thích quyến rũ nam nhân đến thế, đáng lẽ nên đến lầu xanh mà ki/ếm sống!"

Ta lùi đến chân tường thì dừng bước.

Thấy ta ngẩng đầu lên, Trần Tứ Gia càng thêm kích động.

"Không ngờ! Con này nhìn gần lại càng đẹp hơn!"

Diễn trò như vậy là đủ rồi, đã đến lúc bắt đầu ra tay.

Ta đứng thẳng người, chăm chăm nhìn Trần Tứ Gia.

Chưa kịp nói năng gì, cửa lớn bỗng bị người ta đẩy mạnh mở ra.

Thẩm Chính Khanh giơ một thanh d/ao ch/ặt củi, chạy vài bước đến đứng che chở cho ta.

"Tiên Nhi, đừng sợ!"

Ta sớm đã phát hiện ra có người theo dõi ta từ xa.

Chỉ là không ngờ người đó lại là Thẩm Chính Khanh.

Trần Tứ Gia là tay chân ở lầu xanh, cũng có chút võ công.

Thẩm Chính Khanh chưa từng đ/á/nh nhau với ai, chỉ là một thư sinh g/ầy yếu.

Huống chi, phía Trần Tứ Gia còn có hai người.

Thanh d/ao bị đ/á bay, Thẩm Chính Khanh cũng ngã lăn xuống dưới chân Trần Tứ Gia.

Hắn ôm ch/ặt lấy chân Trần Tứ Gia, đôi mắt trong đêm tối sáng lên kinh người.

"Tiên Nhi, nàng chạy mau đi!"

"Chạy đi!"

Trần Tứ Gia bị phá hỏng việc tốt, tức gi/ận muốn gi*t hắn.

"Đồ x/ấu xí từ đâu tới, có tin ong đây sẽ gi*t mày không?"

Ta không chạy, chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào Thẩm Chính Khanh.

Trong lúc giằng co, khăn che mặt của hắn đã bị gi/ật xuống, lộ ra gương mặt vô cùng dữ tợn

và đ/áng s/ợ.

Trần Tứ Gia và người còn lại liên tục đ/á/nh đ/ấm Thẩm Chính Khanh.

Hắn đ/au đớn co rúm người lại, nhưng ánh mắt lại kiên định chưa từng thấy.

"Tiên Nhi! Nàng chạy đi!"

Ta không hiểu.

Ta vì Tống gia làm trâu làm ngựa mười năm, Tống mẫu chỉ muốn b/án ta đến lầu xanh để đổi

tiền.

Còn Thẩm Chính Khanh lúc trước rơi xuống hầm bẫy, ta chỉ ở bên cây tiện tay nhổ một sợi dây leo ném cho hắn.

Chỉ có thế mà thôi mà hắn cũng đã dùng một giỏ kim ngân hoa đền đáp ta rồi.

Thế mà bây giờ, hắn đang làm gì vậy?

Vì để c/ứu ta mà cả tính mạng cũng không cần?

Trên đời còn có loại người ngốc nghếch như thế sao?

Trần Tứ Gia dù có đ/á/nh đ/ấm cũng không gỡ được Thẩm Chính Khanh thì vô cùng gi/ận dữ.

Hắn rút ra con d/ao găm, ánh mắt mang theo sự nguy hiểm.

"Ông đây sẽ cho mày đi gặp Diêm Vương!"

Ta bước tới trước, nhẹ nhàng thổi một hơi về phía bọn họ.

Gương mặt dữ tợn của Trần Tứ Gia, ánh mắt kiên nghị của Thẩm Chính Khanh, đều đóng băng trong không trung.

Ta nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt lồi lõm của Thẩm Chính Khanh.

"Ngủ đi, ngươi đã rất buồn ngủ rồi."

Thẩm Chính Khanh giãy giụa vài cái, rất nhanh đã nhắm mắt lại.

Ta nhét con d/ao găm vào ng/ực Trần Tứ Gia, lại kéo Tống mẫu lôi đến trước mặt hắn.

"Đây chính là Hoàng Tiên Nhi, còn không mau đem người đi nộp cho xong việc?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phu quân lừa ta uống thang tuyệt tử, ta liền đổ sạch vào miệng hắn ngay lập tức

Chương 6
Đêm động phòng, phu quân bưng đến hai bát. Hắn nói không muốn ta chịu khổ sinh nở, muốn cùng ta uống thang tuyệt tự. Ta đang cảm động định uống cạn, trước mắt bỗng hiện lên hàng loạt bình luận: [Nữ phụ uống đi, nam chủ của chúng ta đâu có ngốc thế, hắn uống canh ngọt đó, hê hê.] [Đúng vậy, nữ chủ đã mang thai sẵn đợi ngoài kia, chỉ cần nữ phụ tuyệt tự là có thể danh chính ngôn thuận về phủ.] [Nữ chủ tởm thế mà các người tôn làm chính cung? Mù hết rồi sao? Đứa bé đó đâu phải của nam chủ, là với khách làng chơi đó!] [Kệ đi, miễn nam chủ yêu nàng là được, đợi khi nàng thành phu nhân thế tử sẽ sinh thêm mấy đứa nữa.] Ta sững sờ, ngay lập tức bóp chặt hàm đàn ông kia, đổ hết bát thuốc của mình vào miệng hắn! Đêm đó, ta để ám vệ của mình lên giường hỉ. Rốt cuộc cái phủ hầu bề thế này, không đáng để mục nát trong tay kẻ ngu muội. Nên nắm trọn trong tay ta mới phải. Bình luận: [Á á, nữ phụ làm cái gì thế này!] [??? Không đúng bộ này rồi!]
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
3
Sơ Phi Chương 8