Đúng ngày kỷ niệm mười năm yêu nhau, bạn trai tôi lại bị tình nhân nhỏ gọi đi.
Chân trước anh ta vừa rời khỏi nhà, chân sau tôi lập tức xoay người chạy thẳng về phòng ngủ, mở tung cánh cửa tủ quần áo.
Sở Tuân chui từ bên trong ra, chiếc sơ mi trắng trên người đã nhăn nhúm, còn mất hai chiếc cúc.
Là do tôi gi/ật đ/ứt.
Nếu không phải Quý Lâm Xuyên đột nhiên quay về, lúc này chiếc áo ấy chắc chắn đã bị tôi x/é nát từ lâu.
“Anh ơi, em sắp ngột ngạt ch*t trong đó rồi…”