Đây là ý nghĩa gì vậy?

Tôi nắm ch/ặt tờ báo cáo sức khỏe trong tay, người cứng đờ. Diệp Noãn Noãn thong thả ngồi xuống sofa với vẻ đắc thắng.

Đây là lần đầu chúng tôi gặp nhau kể từ vụ bôi nhọ trước, cô ta đã thay đổi hoàn toàn phong cách ngây ngô ngày trước, trở nên cực kỳ hiếu chiến.

"Cậu biết dì tôi là chuyên gia tâm lý học rồi đấy. Đây là báo cáo sức khỏe và đ/á/nh giá tâm lý của Hoắc Viêm."

"Nghĩa là... Hoắc Viêm không thể cương dương về mặt sinh lý. Dì tôi khuyên cậu ấy trị liệu, và đối tượng trị liệu chính là cậu, Đường Miểu."

Ánh mắt cô ta quét qua mặt tôi, cười nhạt: "Cậu nghĩ Hoắc Viêm thích cậu ư? Không đâu, cậu chỉ là một công cụ trị liệu thôi."

"Tôi đoán, có lẽ lần đầu xung đột khi cậu hôn cậu ấy, cậu ấy phát hiện cơ thể có phản ứng. Vì thế sau này mới tiếp cận cậu."

Tim tôi như ngừng đ/ập, đầu óc quay cuồ/ng như bị búa đ/ập. "Diệp Noãn Noãn, xem tình bạn nhiều năm, tôi phải nhắc cô: bác sĩ tâm lý phải giữ bí mật bệ/nh án."

Tôi hít sâu cố giữ bình tĩnh: "Chuyện diễn đàn trường lần trước, Hoắc Viêm đã rất tức gi/ận rồi."

"Chuyện giữa hai chúng tôi, cô can thiệp thêm chỉ chuốc họa vào thân."

Diệp Noãn Noãn đứng dậy tiến lại gần, nhe răng cười đầy á/c ý: "Đường Miểu, Hoắc Viêm chỉ hôn cậu thôi phải không?"

"Cậu ấy có từng sốt sắng x/é áo cậu? Hay muốn lên giường với cậu không?"

"Đều không có đúng không?"

"Cậu thấy bình thường không? Một gã đàn ông nói yêu nhưng chỉ hôn má, không đụng chạm - đó gọi là tình yêu sao?"

Cô ta tiến thêm bước, ép tôi ngồi phịch xuống sofa: "Chỉ có một khả năng: Hoắc Viêm là thẳng, không thích đàn ông, càng không thích cậu. Tiếp cận cậu chỉ để kí/ch th/ích phản ứng trị liệu thôi!"

"Đường Miểu, đừng làm trò hề nữa! Cậu chỉ là công cụ thôi!"

Tôi ngồi bất động trên sofa. Điện thoại trên bàn đột nhiên rung đi/ên cuồ/ng. Tôi cầm lên, màn hình hiện hai chữ: Hoắc Viêm.

Diệp Noãn Noãn đứng im chờ phản ứng. Tôi bấm nghe: "A lô?"

Giọng Hoắc Viêm gi/ận dữ vang lên: "A lô cái đầu! Anh sắp n/ổ tung rồi! Nếu không phải lúc nãy em tắt loa khi con kia vào, anh đã ch/ửi cho nó tơi bời rồi!"

"Bảo nó đứng yên đó! Để anh về xử lý!"

"Mẹ kiếp, dám b/ắt n/ạt người yêu tao, mày đi/ên hả?"

Diệp Noãn Noãn cứng đờ. Lúc này tôi mới chợt nhớ: À phải rồi, lúc Diệp Noãn Noãn vào phòng, hình như tôi đang video call với Hoắc Viêm...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Cành lá sum suê Chương 19
4 Long Nữ Chương 6
5 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
6 Pudding khoai môn Chương 15
11 Dưỡng Âm Thọ Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm