12.

Đợi đến khi vở kịch này nguội dần, đã là một tuần sau.

Tôi nghiêm lệnh cấm Tề Tu nhắc đến tất cả những chuyện đã xảy ra trong thời gian đó. Để đổi lại, tôi đã phải ký rất nhiều điều khoản “mất quyền, nhục quốc”.

Bao gồm và không giới hạn ở: Tự nguyện xin thầy cô chuyển đến ngồi cùng bàn với Tề Tu; Chỉ uống nước Tề Tu đưa; Dán miếng dán ức chế có in hình mèo con mà Tề Tu m/ua cho tôi… vân vân và mây mây một loạt những thứ linh tinh khác.

Nhưng dù sao thì cũng tốt, cuộc sống của tôi cuối cùng cũng đã trở lại quỹ đạo. Tôi không quên tôi vẫn là một học sinh cấp Ba!

Tên mọt sách Tề Tu này không lo lắng về điểm số, nhưng tôi không muốn thua cậu ấy!

Nghỉ học vài ngày, lỡ mà điểm số tụt dốc, nói ra có phải sẽ bị người ta kh/inh thường không?!

Tôi phải làm tấm gương cho bọn đàn em.

Vì thế mấy ngày này tôi đặc biệt chăm học, ngay cả khi bọn đàn em rủ đi chơi bóng tôi cũng không đi.

“Chơi bóng gì, đã đến lúc nào rồi mà còn chưa nghiêm túc học hành?”

Bọn đàn em cũng nghe lời, tôi không đi chơi bóng, bọn họ cũng không la ó đòi ra sân nữa, đều ngoan ngoãn ngồi trong lớp đọc sách giải đề.

Hừ, đây chính là sức ảnh hưởng của tôi, học bá trường Thực nghiệm số một Diêm Thành!

Mấy ngày nay, bạn học Tề Tu đã chính thức thăng chức thành bạn cùng bàn mới của tôi, cứ như m.ô.n.g bị dính vào ghế, về cơ bản là tôi không đứng dậy thì cậu ấy sẽ không rời khỏi chỗ ngồi. Chặn đường tôi trong chỗ ngồi kín kẽ.

Bọn đàn em muốn đến hỏi tôi bài cũng không có kẽ hở nào. Càng kỳ lạ hơn là mấy ngày nay giờ ra chơi lớn trong lớp lại rất đông đủ. Mọi người chăm chỉ từ lúc nào vậy?

Tôi suy nghĩ đến việc bất an khi ở nơi an toàn, thế nên càng nỗ lực hơn.

Trong giờ ra chơi lớn sôi nổi, lớp 12A1 trường Thực Nghiệm Số Một đã xuất hiện một cảnh tượng tuyệt đẹp!

Hơn nửa số học sinh đều ngồi tại chỗ, vùi đầu học tập chăm chỉ. Cô giáo chủ nhiệm - chị Dương, gần như cảm động đến ứa nước mắt.

Sau mấy ngày cố gắng học hành, tôi đã giải mấy bộ đề thi thử trong thời gian quy định.

Ừm, điểm tuyệt đối. Tôi tạm thời thả lỏng, lén lút nhìn sang Tề Tu bên cạnh. Tôi đã cố gắng nhiều ngày như vậy, làm chuyện khác một chút cũng không quá đáng đâu nhỉ?

Mấy ngày nay trước khi ngủ tôi lúc nào cũng nghĩ đến ngày đó… Mùi rư/ợu cam đó thực sự… khụ khụ. Nói ra thì tôi vẫn chưa được một mình ngửi mùi của Tề Tu!

Tên này có phải là hình mẫu chuẩn mực Alpha của Diêm Thành không? Không để lộ ra một chút mùi pheromone nào.

Chậc. Tôi bực bội l.i.ế.m răng hàm, điều này hoàn toàn không công bằng. Mùi pheromone của tôi Tề Tu đã được ngửi một mình rồi… khụ khụ, dù là vì sự cố.

Không được, Tề Tu cũng phải để tôi ngửi riêng một lần!

Tôi không nghĩ ngợi gì, liền gọi Tề Tu ra ngoài.

“Yến Yến, đi đến tòa nhà thí nghiệm làm gì?”

À phải rồi, cái cách xưng hô này cũng là một trong những điều khoản bất bình đẳng tôi đã ký, đương nhiên, chỉ được gọi khi ở riêng thôi.

Haizz, một người đàn ông trưởng thành luôn phải hy sinh rất nhiều vì anh em!

Tôi không trả lời cậu ấy, chỉ im lặng sánh vai cùng cậu ấy đi về phía tòa nhà thí nghiệm.

Tòa nhà thí nghiệm là tòa nhà ít người nhất ở trường tôi, vì bên trong có đủ loại dụng cụ thí nghiệm đắt đỏ đến há hốc mồm và các loại vật liệu thí nghiệm cực kỳ nguy hiểm. Bình thường phải có giấy phép đặc biệt mới được vào.

Tôi không có giấy phép, nhưng Tề Tu có.

Tên này là người duy nhất trong số học sinh có giấy phép vào tòa nhà thí nghiệm. Lý do rất đơn giản, vì trình độ Hóa học của cậu ấy đã vượt qua một học sinh cấp Ba… không, nói đúng hơn là đã vượt qua nhiều giáo viên Hóa học.

Với việc đạt được vô số giải thưởng lớn trong tầm tay, không có trường học nào lại không mở cửa sau cho một học sinh giỏi hiếm có như vậy.

Tôi đứng sau Tề Tu xem cậu ấy dùng mống mắt mở cửa, nói không kích động là giả dối.

Khụ khụ. Tôi đã không thể chờ đợi để làm một vài chuyện x/ấu xa rồi.

13.

“Phòng thí nghiệm này có hệ thống thông gió không?”

“Có.”

“Bật lên.”

Mặc dù thắc mắc, nhưng Tề Tu vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Tôi lặng lẽ đưa tay ra sau khóa cửa lại. Sau đó nhanh chóng di chuyển đến bên cạnh Tề Tu.

Để ngăn cậu ấy phản kháng, tôi lôi chiêu bài tình bạn ra: “Tề Tu, còn là anh em tốt nhất của tôi không?”

Tề Tu sững sờ một chút, ngoan ngoãn gật đầu.

Cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà lộ ra nanh vuốt: “Vậy thì thả pheromone ra cho tôi ngửi một chút đi!”

Tôi đã dự đoán được mọi phản ứng, nhưng tôi không ngờ rằng tên Tề Tu vạn năm mặt lạnh như tiền lại đỏ mặt tía tai ngay lập tức. Cậu ấy ít khi lúng túng như vậy, gần như không thể tin nổi mà “Hả?” một tiếng.

Vẻ mặt này càng khiến tôi muốn trêu chọc cậu ấy hơn: “Hả cái gì mà hả, không muốn à? Không muốn thì thôi, tôi cũng chẳng thèm ngửi đâu.”

Tôi giả vờ định đi, cậu ấy lập tức đuổi theo, tóm lấy tôi từ phía sau, gần như toàn bộ nửa thân trên đều áp lên lưng tôi.

Tôi cảm thấy có chút quá gần. Nhưng tôi vẫn chưa ngửi thấy pheromone của Tề Tu. Tôi tự nhủ, nhịn một chút để không hỏng chuyện lớn.

Tề Tu dường như đang chuẩn bị tâm lý. Tôi cũng không giục, cứ từ từ chờ đợi.

Một cảm xúc khó tả lan tỏa trong phòng thí nghiệm tĩnh lặng. Ngay khi tôi sắp không nhịn được muốn thúc giục cậu ấy. Một luồng hương rư/ợu nồng nàn lướt qua chóp mũi tôi, rồi quấn quýt lan theo da th!t tôi.

Buông thả nhưng lại kiềm chế.

Sao lại ngượng thế này? Tôi đột nhiên cảm thấy tim mình đ/ập lo/ạn nhịp.

Có lẽ tôi chỉ sợ Tề Tu nhìn thấy đôi tai đang âm thầm nóng ran của tôi, sau này sẽ lấy chuyện này ra mà chế giễu tôi. Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, đẩy mạnh cậu ấy ra rồi chạy mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghe tiếng Phạn, chẳng nghe gió

Chương 8
Ở vùng cao nguyên tuyết phủ của chúng tôi, nếu người phụ nữ đã xác định người chồng đi cùng mình suốt đời suốt kiếp, thì phải thực hiện nghi thức ba bước một lạy để leo lên đỉnh núi thần. Nàng sẽ cầu xin một viên "thiên châu" cho người ấy, rồi mài giũa nó thành nhẫn cưới. Vào ngày lễ xoay núi năm thứ năm chúng tôi yêu nhau, bạn gái tôi, Thẩm Lam, cuối cùng cũng mang theo viên thiên châu trở về. Những lá cờ phướn bay phấp phới, mọi người reo hò, tim tôi cũng đập liên hồi không ngừng. Ngay lúc tôi đang xoay vòng kinh luân, định đón nàng tiến về phía mình, thì chiếc kinh luân trong tay đột ngột xoay ngược lại một vòng. Trong tâm trí tôi, bỗng dưng vang lên giọng nói già nua và tuyệt vọng của một người đàn ông. Đó là tôi của mười năm sau. Giọng của anh ta trống rỗng: "Đừng đợi nữa, tối nay Thẩm Lam sẽ đeo viên thiên châu đó lên cổ của ánh trăng sáng trong lòng cô ấy." "Cô ấy nói, Lục Tử An sức khỏe không tốt, viên thiên châu này coi như là hoàn thành tâm nguyện muốn được ở lại núi tuyết của anh ta." "Cô ấy còn nói, mày yêu cô ấy đến mức có thể hy sinh cả mạng sống, dù có tùy tiện mua cho mày một hòn đá, mày cũng chẳng dám làm ầm ĩ đâu." Giây tiếp theo, tiếng nói trong tâm trí tôi bị gió tuyết vùi lấp.
Tình cảm
0
LẨU ĐÊM Chương 8