Thần Đạo Đan Tôn

Chương 816: Cái tròng

05/03/2025 20:19

Lăng Hàn lấy ra Tích Sinh Ki/ếm, cười nói:

- Vậy ta liền xông cho các ngươi nhìn!

Lăng Hàn không chút do dự gi*t ra, xông thẳng về tầng thứ tư.

Chỉ cần gi*t vào, đám người Từ Tu Nhiên sẽ không thể đuổi theo.

Tích Sinh Ki/ếm ở dưới khí tức của Tuyệt Đao, Sơn Hà Phủ tự động thức tỉnh, trận văn phát sáng, sát khí phần thiên. Lăng Hàn không có lấy Băng Long Oanh Địa Trận, hiện tại hắn chỉ cần xông vào, lại không phải muốn chiến thắng bốn người này, độ khó hoàn toàn không cùng một cấp bậc.

Lẽ nào Tích Sinh Ki/ếm không chặn được một đò/n liên thủ của Tuyệt Đao, Sơn Hà Phủ? Thực là chuyện cười.

- Cút về!

Tứ đại cường giả liên thủ oanh kích, hơn nữa còn dùng sát khí như Tuyệt Đao, Sơn Hà Phủ, quả thực ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không dám gánh phong mang.

Lăng Hàn xông vào, Tích Sinh Ki/ếm phóng ra ánh sáng trận văn vô tận, chăm chú bao hắn lại, xông vào cánh cửa kia.

Ầm! Ầm! Ầm!

Trong va đấu kịch liệt, Lăng Hàn không nhịn được phun m/áu tươi, nhưng mạnh mẽ phá tan bốn vương giả trẻ tuổi liên thủ phong tỏa, tiến vào trong cánh cửa kia.

Vừa đi vào, hắn lập tức lấy ra Tử Linh Chi Hoa, vù, nhất thời đóa kỳ hoa này tỏa ra ánh sáng hắc ám, áp chế hỏa diễm sôi trào ở bốn phía.

Ngọn lửa này không hề ảnh hưởng tới thân thể, mà thẳng vào thần h/ồn, muốn th/iêu sạch linh h/ồn của hắn, mà Tử Linh Chi Hoa thì vừa vặn có thể khắc chế. Về phần tại sao có thể khắc chế, Lăng Hàn cũng không nói ra được nguyên do, chỉ biết là hiệu quả rất tốt.

Hắn quay đầu lại xem, chỉ thấy vẻ mặt của bốn người Từ Tu Nhiên đều quái lạ, cũng không có bởi vì để hắn xông vào mà lộ ra vẻ uể oải, mà đang cười lạnh, một bộ ngươi là tên ng/u ngốc.

- Lăng Hàn, chúng ta đều biết ngươi có một không gian Thần khí, nhưng cố ý nói ra tác dụng của Tử Linh Chi Hoa, lẽ nào ngươi nghĩ chúng ta ngốc sao?

Từ Tu Nhiên cười lạnh nói.

Đông Linh Nhi nói tiếp:

- Sai rồi, lời này là chúng ta cố ý nói cho ngươi nghe! Tử Linh Chi Hoa đúng là vật then chốt thông qua tầng thứ tư, nhưng chỉ là một cái, một điểm mấu chốt khác là... phải tu ra võ đạo chi tâm, bằng không sẽ bị th/iêu thành tro bụi!

- Sau khi ngươi ch*t, chúng ta sẽ đi vào lấy Tử Linh Chi Hoa, ngược lại lấy trạng thái hiện tại của ngươi cũng chạy không bao xa!

Tiểu Ki/ếm Đế từ tốn nói.

Lăng Hàn nha một trận, cười nói:

- Hiện tại các ngươi cố ý nói cho ta nghe, là muốn ta lưu lại nơi này, mặt khác là chặn cửa, để ta chỉ có thể ở tại chỗ, chờ sau đó thuận tiện thu hồi Tử Linh Chi Hoa. Bây giờ nghĩ lại, vừa nãy các ngươi cũng không có toàn lực ngăn trở nha.

- Không sai, mượn cái này gi*t ngươi, chẳng phải càng ít tốn sức sao?

Lôi Đình Chi Tử từ tốn nói.

Lăng Hàn cười ha ha:

- Các ngươi đã biết ta có một không gian Thần khí, chẳng lẽ không biết chỉ cần ta đi vào trong trốn một chút, hoàn cảnh bên ngoài lại á/c liệt thì đã làm sao, có thể ảnh hưởng đến ta sao?

- Hừ, ngươi nghĩ rằng chúng ta chưa từng thấy không gian Thần khí, thì không biết hiệu quả của không gian Thần khí sao?

Đông Linh Nhi xì nói.

- Không gian Thần khí chỉ là thuận tiện mà thôi, không thể hoàn toàn ngăn cách hoàn cảnh, coi như ngươi trốn vào cũng khó thoát khỏi cái ch*t!

Lăng Hàn mặt giãn ra cười nói:

- Vậy cho dù ta ch*t, cũng sẽ không để Tử Linh Chi Hoa, không gian Thần khí tiện nghi các ngươi, trước đó các ngươi không tìm được, hiện tại như vậy, sau này cũng thế.

Nghe nói như thế, bốn người Từ Tu Nhiên đều nhíu mày, đây quả thật là bọn họ lo lắng nhất. Bọn họ chỉ nghe nói qua không gian Thần khí, nhưng từ trước tới nay chưa gặp qua, làm sao biết nên thu thế nào?

Từ Tu Nhiên suy nghĩ một chút, mới nói:

- Ngươi giao Tử Linh Chi Hoa và không gian Thần khí ra, chúng ta có thể thả ngươi một con đường sống!

Thấy Lăng Hàn lộ ra vẻ không phản đối, hắn giơ tay lên nói:

- Ta có thể thề với trời.

- Chúng ta cũng có thể thề.

Ba người Đông Linh Nhi đều nói.

So với răng của Chân Long và không gian Thần khí, tính mạng của Lăng Hàn đương nhiên có thể trước để qua một bên, ngược lại cường giả của Ngũ Đại Tông có thể ch/ém gi*t hắn.

Lăng Hàn cười ha ha nói:

- Các ngươi không biết con người của ta thấy ch*t không sờn sao? Không tán gẫu với các ngươi nữa, gặp lại!

Hắn xoay người rời đi.

Bốn người Từ Tu Nhiên đều không ngờ, ở bọn hắn nghĩ Lăng Hàn tuyệt đối là người thông minh, mà người thông minh sao có khả năng lựa chọn như vậy. Đây là lưỡng bại câu thương, mà bọn họ nhiều nhất chỉ là vết thương nhẹ, tổn thất một đóa Tử Linh Chi Hoa mà thôi, nhưng Lăng Hàn thì sao, là mất mạng.

Nghĩ như thế nào Lăng Hàn cũng không phải loại "thấy ch*t không sờn" a.

- Lẽ nào... hắn tu ra Ki/ếm Tâm!

Từ Tu Nhiên biến sắc, số lần hắn và Lăng Hàn giao thủ nhiều nhất, cũng hiểu tính cách của Lăng Hàn hơn.

Ba người Đông Linh Nhi cũng biến sắc, đây cũng không phải không thể, trước đó Lăng Hàn đã chạm tới biên giới Ki/ếm Tâm, mới có thể không bị Từ Tu Nhiên và Tiểu Ki/ếm Đế ảnh hưởng, đ/á/nh gi*t Cổ Minh.

Người khác không cách nào trong thời gian ngắn làm được như vậy, nhưng Lăng Hàn há là người bình thường?

- Vậy thì có chút nguy rồi!

Ki/ếm Tâm thêm vào Tử Linh Chi Hoa, đủ để đối kháng h/ồn hỏa ở tầng thứ tư, đạt được răng của Chân Long tuyệt đối không khó. Mà bọn họ bảo vệ nơi này cũng không có tác dụng gì, kỳ hạn vừa đến, Lăng Hàn tự nhiên sẽ bị đưa ra Q/uỷ Long Quật.

- Chúng ta trước tiên bảo vệ ở nơi này, thời gian vừa đến nếu không thể chặn Lăng Hàn, thì lập tức trở về Trung Châu, mời đại năng ra tay, nhất định phải ch/ém gi*t người này!

- Không sai, người mang răng của Chân Long và không gian Thần khí, tuyệt đối đáng giá đại năng ra tay!

Bốn người đều ngồi ở lối vào, kiên trì chờ đợi, dưới cái nhìn của bọn họ, Q/uỷ Long Quật này chỉ có một vật đáng giá ra tay, là răng của Chân Long, căn bản kh/inh thường lãng phí thời gian đi tìm bảo vật khác.

...

Lăng Hàn tay cầm Tử Linh Chi Hoa, cất bước ở trong biển lửa, vững như núi Thái Sơn, thong dong đến cực điểm.

Dứt bỏ linh h/ồn bị đ/ốt, lực sát thương của ngọn lửa này đối với thân thể hầu như bằng không, mà linh h/ồn có Tử Linh Chi Hoa bảo vệ, còn có Ki/ếm Tâm gia trì, như vậy thì không có gì phải lo sợ.

---------------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Duyên âm - Sau khi bị một đại lão thần bí của âm giới đeo bám, cuối cùng lại yêu rồi

Chương 8
Thẩm Từ Kính có một bí mật. ​Cậu có đôi mắt âm dương, nhìn thấy đủ loại quái vật xấu xí dị hợm quanh mình. Nhưng suốt mười bảy năm nay, cậu chưa từng tỏ ra sợ hãi, đơn giản là vì cậu quá giỏi giả trân, coi như không thấy gì là xong. ​Cho đến một ngày nọ, khi đang đứng chờ xe buýt như mọi khi, cậu bắt gặp một người đàn ông đẹp trai đến mức vô thực. ​Điểm mấu chốt là: chân anh ta không chạm đất, và tuyệt nhiên không có bóng dưới chân. ​Thẩm Từ Kính liếc mắt một cái là biết ngay: Tên này âm khí nặng vãi chưởng. ​Đây cũng là lần đầu tiên cậu thấy một con m.a trông giống người đến thế. Như thói quen, cậu vờ như không thấy gì, mặt lạnh tanh đi lướt qua người anh ta. ​Nào ngờ, sau lưng bỗng vang lên một giọng nói lười biếng: "Trời đất, đúng là cực phẩm trai đẹp ở trần gian. Dù sao cậu ta cũng chẳng thấy mình đâu, hay là... đi theo đuôi thử xem nhỉ?" ​Thẩm Từ Kính: ? ​Này anh kia, theo thì cứ theo đi, nhưng đừng có vừa đi theo vừa khen tôi dễ thương có được không?! Với lại mấy thứ bẩn thỉu khác vừa thấy anh là chạy mất dép, rốt cuộc anh là ông trùm nào dưới âm phủ vậy hả?! ​Sau đó, Thẩm Từ Kính phát hiện ra... Vị đại ca cõi âm này không chỉ giúp cậu xua đuổi lũ quỷ quái, mà còn lén lút thổi nguội canh nóng cho cậu, che mưa cho cậu (dù chẳng biết là che kiểu gì mà chỉ mỗi trên đầu cậu không ướt), thậm chí còn giúp cậu rửa đống bát đĩa chưa kịp đụng tay vào. ​Thẩm Từ Kính quyết định: Cứ tiếp tục giả vờ không biết gì đi. ​Mãi đến đêm nọ, Tạ Yến nằm dài ngay cạnh cậu, định bụng sẽ hôn trộm cậu một cái. ​Nhìn cái mỏ của Tạ Yến cứ thế chu ra định hôn mình, Thẩm Từ Kính rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa, mặt không cảm xúc lên tiếng: "Rốt cuộc anh muốn làm cái gì?" ​Một câu nói thôi mà làm hồn vía Tạ Yến bay sạch (dù vốn dĩ đã là hồn ma rồi). ​Thẩm Từ Kính nhìn vị đại ca cõi âm lẫy lừng kia trong nháy mắt văng xa ba mét, mặt đỏ lựng còn hơn cả quả cà chua anh ta lén bóc vỏ cho cậu hồi sáng. ​"Ơ... Cậu... cậu thấy tôi à??!"
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
Đam Mỹ
530