Tử vong tuần hoàn

Chương 6 : Câu chuyện thứ ba (3)

27/03/2025 14:21

Chương 6 : Câu chuyện thứ ba (3)

Sáu giờ chiều nhập nhoạng tối hôm đó, sau khi đợi Vương Tuyết Phi ra khỏi nhà, tôi bèn tiến lại gần đứa bé thiểu năng đang chơi đùa giẫm đạp gi*t ch*t lũ kiến bò trên đất dưới lầu.

Đứa bé thấy tôi đi lại chơi cùng thì tỏ vẻ khoái chí, lau nước mũi nhìn tôi cười một cách khờ khạo.

Tôi thấy thời cơ đã chín muồi, bèn hỏi nó vu vơ:

- Chú là A Hoa, mọi người thường gọi chú là Lưu Đức Hoa, còn cháu tên gì?

Đứa bé đó không hay biết tôi đang nói dối, ngỡ rằng tên tôi đúng là Lưu Đức Hoa, song hình như nó cũng không biết Lưu Đức Hoa là ai, vội hít nước mũi vào trong, thưa:

- Tên cháu hình như là Bảo Thạch, mọi người đều gọi cháu là Bảo Thạch ngốc.

Nói được đôi ba câu chuyện thì thấy Bảo Thạch ngốc cũng khá biết nói chuyện, tôi cảm thấy thật ra đứa trẻ này không giống những người bị thiểu năng trí tuệ mất hết ý thức như tôi vẫn tưởng, chỉ là khờ khạo hơn những đứa bé khác cùng trang lứa một chút mà thôi. Trí lực của cậu bé chắc bằng với học sinh tiểu học lớp một lớp hai.

Tôi hỏi :

- Bảo Thạch, chú thấy cháu sống cùng với một chị gái xinh đẹp, chị ấy là thế nào với cháu?

Bảo Thạch ngốc chỉ cúi đầu gi*t kiến, gi*t ch*t mười mấy con mới như chợt nhớ ra phải trả lời câu hỏi của tôi:

- À à…đó là chị ba, cháu không có nhà, lang thang trên phố xin ăn, chị ba thấy cháu đáng thương nên mới mang cháu về nhà nuôi.

Trong lòng tôi thầm nghĩ, Vương Tuyết Phi có vẻ ngoài lạnh lùng, thật không ngờ tâm địa lại tốt như thế, đúng là không thể qua tướng mạo mà đá/nh giá con người, chỉ có điều không biết tại sao cô ấy lại tự xưng là chị ba? Chỉ đứng hàng thứ ba thôi sao? Hay là còn có hàm ý nào khác?

Tôi gặng hỏi Bảo Thạch ngốc:

- Chị ba cháu có bạn trai không?

Bảo Thạch ngốc không hiểu “Bạn trai” nghĩa là gì, tôi đành phải cất công giải thích cho cậu bé một hồi lâu, nhưng nó vẫn chẳng hiểu gì hết.

Tôi lại hỏi tiếp:

- Chị ba mang cháu về nhà làm gì?

- Cho cháu ăn thức ăn ngon, tối về còn được ngủ trên giường ấm với chị ấy.

Bảo Thạch ngốc ghé miệng vào tai tôi thầm thì:

- Chị ba là thần tiên

Tuy tôi cảm thấy rất nực cười, nhưng bề ngoài vẫn cố ra vẻ thản nhiên, còn giả bộ rất tán đồng với những gì Bảo Thạch ngốc nói:

- Chị ba xinh đẹp như vậy, đương nhiên phải là tiên nữ rồi.

Bảo Thạch ngốc thấy tôi tin lời nó, lộ vẻ vui sướng, vội tiếp lời:

- Chị ấy là thần tiên, sao lại không đẹp chứ, mỗi khi có trăng tỏ, chị ba lại lên tầng thượng cởi hết quần áo bay lên nhảy múa với ánh trăng nữa đó.

Nghe vậy da đầu tôi tê dại, nghĩ bụng: “Đứa trẻ ngốc này ăn nói hàm hồ quá, nhưng khờ khạo thì đâu biết nói dối. Rốt cuộc là nó ngốc thật hay chỉ giả ngốc? Tôi lăn lội trường đời bao nhiêu năm nay, nếu nó giả ngốc chẳng lẽ tôi lại không nhận ra”.

Trong không gian mờ ảo, tôi thấy đôi mắt của Bảo Thạch ngốc không có chút thần sắc nào gọi là xảo trá, nhất định không phải là đang gạt người.

Bảo Thạch ngốc nhìn tôi im lặng, miệng lẩm bẩm:

- Chị ba dặn không được nói, mình lại quên mất, chị ba mà biết chuyện thế nào cũng châm kim vào người mình, đ/au quá đ/au quá…!

Nói xong nó sờ tay vào mông, như thể đang nhớ lại những lần châm c/ứu đ/au đớn trước đây.

Tôi nghe vậy bèn hỏi:

- Chị hai cũng biết châm c/ứu sao? Thế mà chú lại không biết chị ấy từng làm y tá.

Bảo Thạch ngốc như sợ Vương Tuyết Phi biết chuyện nên cứ lắc đầu nguây nguẩy.

Chuyện này nằm ngoài tưởng tưởng của tôi, nếu bây giờ không hỏi, sau này không biết đến bao giờ mới có được cơ hội tốt thế này.

Tôi dỗ dành Bảo Thạch ngốc:

- Bảo Thạch, cháu yên tâm đi, chuyện cháu nói với chú chú hứa không nói cho người khác đâu, chúng ta là bạn tốt, mà đã là bạn tốt thì phải tin tưởng lẫn nhau, đây gọi là tay chân tương trợ, không được giấu diếm chuyện gì với bạn bè, bằng không sau này sẽ không có ai muốn làm bạn với cháu, cũng không có ai chơi với cháu nữa.

Bảo Thạch ngốc hình như đã hơi chút d/ao động, xem ra nó rất sợ không có ai chơi cùng nó.

Tôi củng cố thêm:

- Lưu Đức Hoa chú xin thề, tuyệt đối không bao giờ tiết lộ cho người khác biết chuyện cháu đã nói với chú, không thì Lưu Đức Hoa chú mãi mãi không được ăn đùi gà. Nếu cháu nói cho chú biết chị ba đã châm c/ứu cho cháu như thế nào, chú sẽ đưa cháu đi ăn gà rán có được không?

Bảo Thạch ngốc thấy tôi thề thốt có vẻ thành thật, lại nghe nói được ăn đùi gà rán, rốt cuộc cũng mở miệng:

- Trong bụng chị ba có rất nhiều kim, châm người ta đ/au ch*t đi được. Nói đoạn nó cởi quần để tôi xem mông nó.

Mông trái của Bảo Thạch ngốc như thể bị một con côn trùng to vật vã cắn vào vậy, sưng tấy cả lên.

Tôi thầm kinh hãi, nghĩ bụng: “ Lúc trăng tròn cởi hết quần áo lên tầng thượng nhảy múa ư? Trong bụng lại còn có cả kim để đ/âm người nữa à? Thế thì người này có thể làm được gì nhỉ? Lời đứa bé này kể thật khó giải thích. Ý đứa bé muốn nói rốt cuộc là “châm” hay “đ/âm”? Chiếc kim đó liệu có phải là kim để hút đ/ộc không nhỉ?

Tôi nghĩ mãi mà không ra, lại bảo thằng bé kể lại cho rõ ràng ngọn ngành, nhưng quay đi quẩn lại nó chỉ kể được bấy nhiêu, mà anh bạn này nói chuyện chẳng có trình độ gì cả, nói ra một đống nhưng cơ bản chỉ là phí lời. Xem ra không thể moi móc thêm được thông tin gì nữa từ miệng đứa bé này.

Đã hứa cho cậu bé ăn đùi gà rán, nói lời đương nhiên phải giữ lấy lời. Nếu ngay đến với một đứa trẻ khờ khạo mà còn không giữ được lời hứa, vậy không đáng làm người rồi.

Vậy là tôi dẫn Bảo Thạch ngốc đến một tiệm KFC, cho nó ăn thỏa thê, đồng thời cũng dặn nó chuyện hôm nay tuyệt đối không được hé răng ra nói nửa lời, bằng không tôi cũng chẳng giữ lời hứa với nó.

Bảo Thạch ngốc sợ nhất là bị châm kim, vội vàng gật đầu đồng ý ngay, cũng thề thốt rằng, nếu tiết lộ chuyện hôm nay thì cả đời sẽ không được ăn đùi gà nữa.

Tôi biết chỉ cần dọa dẫm đứa bé này một chút là nó sẽ nói ra tất cả ngay, song tôi cũng không sợ, cứ để Vương Tuyết Phi đi tìm Lưu Đức Hoa tính sổ cũng được, haha…. 

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Cạm bẫy Chương 8
7 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
10 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự hiểu chuyện của bạn, là đếm ngược ngày tôi rời đi

Chương 10
Năm tôi tái phát chấn thương thắt lưng khi đang đóng phim, người anh em tốt Lục Tinh Dã chủ động xin làm thế thân cho tôi. "Anh Xuyên này, cơ thể anh quý giá, va chạm sứt mẻ chút thôi là làm chậm tiến độ cả đoàn phim." Đạo diễn đồng ý, vợ tôi là Giang Mạn Hi cũng thấy hợp lý. Cảnh quay dưới mưa, cậu ta bảo tôi dễ tái phát bệnh dạ dày nên thay tôi dầm mưa suốt cả đêm. Giang Mạn Hi cứ đứng che ô, đưa trà gừng cho cậu ta suốt buổi. Cảnh ôm ấp, cậu ta nói chấn thương thắt lưng cũ của tôi tái phát nên thay tôi chịu cảnh bị Giang Mạn Hi ôm từ phía sau tới 7 lần. Mỗi lần quay, cô ấy đều siết chặt cánh tay. Thậm chí đến cả cảnh thân mật, cậu ta cũng bảo vì quy mô quá lớn sợ tôi không quen, nên thay tôi ôm trọn Giang Mạn Hi vào lòng. Mỗi lần quay xong, Lục Tinh Dã đều tìm tôi, vẻ mặt xót xa bảo: "Cảnh này mệt lắm, anh đừng đi chịu tội làm gì." Giang Mạn Hi cũng phụ họa theo: "Cậu ấy thật lòng gánh vác thay anh đấy." Tôi vẫn luôn tin tưởng, cho đến đêm trước ngày đóng máy, phó đạo diễn gửi ảnh tạo hình sang để đối chiếu. Bức ảnh cuối cùng chụp nghiêng, Lục Tinh Dã nhắm mắt, còn Giang Mạn Hi nâng mặt cậu ta lên, môi hai người dán chặt vào nhau. Trong phần ghi chú viết: Cảnh 38, thế thân cảnh hôn, diễn viên Lục Tinh Dã.
Hiện đại
Tình cảm
0