Sự Trả Thù Của Beta

Chương 07

02/09/2025 18:52

"Giang Hoài Phong, anh thích gương mặt này của tôi đúng không?"

Gương mặt giống hệt người anh song sinh đoản mệnh của tôi.

"Dữ Dữ không phải cỗ máy sinh sản!"

Lời anh từng bảo vệ tôi trước gia đình năm nào, dù tôi chỉ là Beta vô sinh.

Tất cả nghi vấn vỡ lẽ khi anh thổ lộ trước m/ộ anh tôi: "Dữ Dữ, em trai cậu giống cậu lắm. Mỗi lần gặp nó, tôi như thấy lại bóng hình cậu."

"Chỉ có điều, nó nhút nhát yếu đuối, không được như cậu dũng cảm. Sao năm ấy ch*t không phải là nó?"

"Dữ Dữ, tôi mệt mỏi lắm rồi. Có lẽ tôi sắp không chịu nổi nữa."

"Nên... cậu sẽ tha thứ cho tôi chứ? Tha thứ vì tôi đến với tên Beta hèn mạt kia."

Beta hèn mạt. Đó cũng là cách Cố Tinh Thần đ/á/nh giá tôi.

Nếu không phải tò mò đến thăm m/ộ anh, có lẽ tôi đã không nghe được sự thật k/inh h/oàng ấy. Giang Hoài Phong yêu anh tôi.

Gã mong... người ch*t là tôi. Đối tốt với tôi, chỉ vì gương mặt na ná giúp gã đỡ nhớ nhung. Thậm chí, cái tên thân mật "Dữ Dữ" gã gọi - cũng là vì anh tôi tên Hạ Dữ Thần.

Bí mật bị phơi bày, gương mặt tuấn tú của Giang Hoài Phong đột nhiên xoắn xuýt.

"Em biết rồi..."

"Ừ. Nên cút đi, anh và Cố Tinh Thần đều cùng một giuộc."

"Em quá ngây thơ. Cố Tinh Thần không đơn giản như em nghĩ. Hắn theo đuổi em chỉ vì anh mà thôi."

"Nghe phong thanh rồi." Tôi đáp khẽ, lồng ng/ực vẫn nhói từng cơn.

"Không! Em không hiểu! Hắn là vì..." Nói đến đây, gã đột ngột dừng lại.

Nhìn ánh mắt chập chờn của gã, ký ức của tôi chợt ùa về như thác lũ.

Chẳng lẽ, kẻ thích xoài nhưng dị ứng, mì ăn liền không thích nấu mềm, say sưa sưu tập nam châm tủ lạnh khắp thế giới... không phải tình cũ nào của Cố Tinh Thần, mà chính là người trước mặt?

Tôi r/un r/ẩy, gắng ra vẻ bình tĩnh: "Mùi hương pheromone của anh... là hoa hồng?"

Ánh mắt gã thoáng kinh ngạc: "Em... em ngửi thấy?"

Hóa ra là vậy.

Tôi cúi mắt.

Mối h/ận của hắn không phải vì gh/ét Giang Hoài Phong, mà vì yêu mà không được đáp lại.

Cố Tinh Thần theo đuổi tôi không phải để áp đảo Giang Hoài Phong, mà là vì gh/en.

Cố Tinh Thần, rốt cuộc hắn muốn làm tổn thương tôi đến mức nào mới hài lòng?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi là NPC chuyện gì cũng dám làm

Chương 13
Tôi là một NPC qua đường trong học viện quý tộc, việc gì cũng làm. Cho đến một ngày nọ. Trong buổi tiệc, cậu thụ chính – sinh viên đặc cách ăn mặc tinh xảo – vô tình va phải F4 đứng đầu là Phó Từ Diễm, ngẩng đầu lên nhìn anh ta đầy quật cường. Tôi theo kịch bản đọc lời thoại: “Trời ơi, sắp hôn rồi! Chẳng lẽ Phó vương tử cũng bị cậu sinh viên đặc cách này mê hoặc sao?” Sau đó liền thấy Phó Từ Diễm quay đầu, nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta cười gằn một tiếng rồi bước tới. “Gọi hăng hái vậy, muốn thử không?” Vừa dứt lời, anh ta giữ đầu tôi rồi hôn xuống. Tôi: “?!” Không phải chứ, sao anh không đi theo kịch bản vậy
509
10 Táng Thức Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vùng vẫy

Chương 15
Năm thứ ba Hàn Minh b/ắt n/ạt tôi, hắn đột nhiên nói yêu tôi. Nhưng nhìn cái thứ tình cảm đó của hắn, tôi chỉ thấy buồn nôn buồn mửa, gh/ê t/ởm đến tận cùng. Để thoát khỏi chuỗi ngày tăm tối không thấy ánh mặt trời, tôi xoay người, tìm cách dây dưa với vị thiếu gia "đóa hoa cao lãnh" nhà họ Lâu. Sau khi thoát khỏi vũng bùn, tôi sống một đời phóng khoáng, tự tại. Thế nhưng, vào ngày tôi trở về cố hương, vừa tỉnh giấc sau một cơn mê, cổ chân tôi đã bị khóa ch/ặt vào đầu giường bằng một sợi xích vàng ròng lạnh lẽo. Vị thiếu gia nhà họ Lâu từng bị tôi lợi dụng năm ấy, khẽ lướt đầu ngón tay lên gò má tôi, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta rùng mình: "Thính Thính, anh nói rồi mà, em dám trốn, anh sẽ làm cho em đến mức không xuống nổi giường, một chút sức lực để chạy cũng không còn."
23