Hẹn Ước Lính Cứu Hoả

Chương 1

29/09/2024 19:24

Khi tiếng chuông báo c.h.á.y vang lên, tôi đang ngâm mình trong bồn tắm, vui vẻ lướt Douyin, liên tục chảy nước miếng nhìn mấy anh lính c/ứu hỏa nổi tiếng trên mạng.

"Anh ơi, tim em đang c.h.á.y nè—"

Mười hai năm trời đ/ộc thân từ trong bụng mẹ, tôi cứ tưởng trái tim mình đã lạnh như lưỡi d/ao ở siêu thị Đại Nhuận Phát rồi, ai ngờ chỉ một lúc lướt Douyin thôi, tôi đã yêu bốn người đàn ông một lúc.

Không, là yêu một người, thích ba người.

Người đội trưởng khoảng ba mươi tuổi, tên là Tống Triết, lông mày lưỡi ki/ếm mắt sáng như sao, đúng kiểu tôi thích.

Tôi lại đi/ên cuồ/ng nhấn thả tim.

"Chồng ơi, khi nào anh đến dập lửa vậy?"

Vừa đăng xong, tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

Dưới lầu ồn ào, ngoài phòng cũng rất náo nhiệt.

"Bí bo bí bo, lốp bốp."

Hình như là tiếng đồ vật đang c.h.á.y, khói đen còn lọt qua khe cửa. Tôi hoảng lo/ạn đứng dậy, nhào đến cửa sổ nhìn, dưới lầu mọi người đang đi/ên cuồ/ng vẫy tay với tôi.

"C.h.á.y rồi, c.h.á.y lớn lắm, mau chạy đi!"

Chít thật, vừa chạm vào tay nắm cửa, tôi đã rụt tay lại vì nóng bỏng rát. Tôi dùng khăn ướt bọc lấy tay nắm cửa, rồi phát hiện không mở được. May mà mấy video vừa xem không uổng công, tôi bình tĩnh lại, lập tức làm ướt tất cả khăn trong phòng tắm, chặn kín khe cửa.

Vừa làm xong mọi thứ, tiếng gọi đã vang lên ngoài cửa.

"Có ai trong đó không?"

Tôi vội gật đầu, "Tôi đây!"

"Lùi lại, chúng tôi vào đây!"

Chúng tôi? Khoan đã, có mấy người vậy?

Tôi cúi đầu nhìn thân thể trần truồng của mình, lấy tay che ngựk rồi hét lên một tiếng chói tai. Trời ơi, x/ấu hổ quá, mấy anh lính c/ứu hỏa à? Thế này thì tôi bị nhìn thấy hết còn gì nữa!

Tôi khóc.

"Tôi còn chưa lấy chồng, đừng mà! Tôi thà chít ở đây cũng không muốn ra ngoài!"

"Ra đi, tôi cưới em!"

Một giọng nói đặc biệt trầm ấm vang lên, tôi sững sờ. Vừa rồi tôi quá lo lắng, x/ấu hổ nên mới nói bừa, không ngờ đối phương lại đồng ý.

Tỉnh táo lại, tôi nhìn vào gương, da trắng, dáng đẹp, chân dài, eo thon, ha ha, nghĩ thoáng một chút, ít ra thân hình tôi cũng đẹp.

Tôi lui về sát tường, đưa tay che ngựk, không đúng, che phần dưới, cũng không đúng, nghĩ lại, tôi đưa tay che mặt.

"Vào đi!"

"Rầm!"

Cánh cửa bị đ/ập vỡ, một bóng dáng cao lớn đứng trước cửa, sau lưng là lửa c.h.á.y hừng hực, anh để đầu đinh đơn giản, đôi mày mắt cương nghị ẩn trong bóng tối, như thần thánh hạ phàm.

Tôi trừng to mắt.

"Chồng?"

À không phải, Tống Triết? Ông trời nghe thấy lời cầu nguyện của tôi nên đưa Tống Triết đến trước mặt tôi sao?

Tống Triết choàng tấm chăn chống lửa lên người tôi, bế tôi theo chiều ngang, tôi ôm ch/ặt lấy cổ anh, tay kia che miệng lại, sợ mình bật cười.

Tống Triết tưởng tôi đang khóc, an ủi:

"Đừng sợ, có tôi ở đây."

Tôi: "Hu hu, chồng ơi, vừa rồi em sợ chít mất."

Tống Triết: ...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày cha xuất viện, mẹ đã không trở về nhà

Chương 11
Ngày cha xuất viện sau ca phẫu thuật khớp háng, Lâm Nhược Tình – người đang điều hành bếp ăn cộng đồng – mới phát hiện mẹ mình là Hứa Thu Vân không hề trở về nhà, mà đã tự ý chuyển vào một khách sạn lưu trú ngắn hạn với số tiền thuê đã trả trước ba tuần. Mẹ cô để lại toàn bộ tài liệu về phục hồi chức năng, chăm sóc chứng mất trí nhớ và việc nhà, nhưng bà kiên quyết từ chối tiếp tục làm người chăm sóc toàn thời gian cho cả gia đình. Nhược Tình vốn định gánh vác mọi công việc còn trống đó, nhưng giữa những đêm thức trắng chăm sóc, hợp đồng bếp ăn mới và sự vắng mặt của người anh trai, cô dần hiểu ra: thứ thực sự cần sửa chữa không phải là sự 'tùy hứng' của mẹ, mà là thói quen coi thời gian của một cá nhân là nguồn tài nguyên miễn phí của cả gia đình. Khi mẹ quyết định thuê một căn hộ nhỏ cho riêng mình, Nhược Tình buộc phải để cha, anh trai và các dịch vụ chăm sóc thực sự gánh vác trách nhiệm của mỗi người, đồng thời học cách chấp nhận rằng việc mẹ 'không về nhà' không phải là sự phản bội, mà là khởi đầu cho một người trưởng thành giành lại cuộc sống của chính mình.
0