Không hổ là cảnh sát.
Cảm giác thật nhạy bén.
Hồi lâu sau, cả hai chúng tôi đều không nói gì nữa.
Anh ta đang lật lại cái gì, tôi không rõ.
Nhưng mà, tôi thì đang lật lại xem, màn kịch tiếp theo đây nên đến lượt ai diễn chính?
Đang nói thì tôi nghe thấy Trương Hoài Ninh quát lớn: "Ai đó?"
Ngay sau đó, Tiểu Tư lao vụt qua như một chiếc mô tô mất kiểm soát.
Tôi ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy có người đang bỏ chạy phía trước, tôi vội vàng muốn đuổi theo, lại phát hiện bị Trương Hoài Ninh "cản trở".
Anh ta đường đường là một cảnh sát, vậy mà chạy không lại tôi?
Trong phút chốc, tôi dường như phát hiện chân anh ta không được lanh lẹ cho lắm.
Anh ta nhìn ra sự nghi ngờ của tôi, dứt khoát dừng lại nói: "Cái chân này từng trúng đạn, sức chiến đấu không còn được như trước nữa, cho nên, cấp trên mới để Tiểu Tư lập đội với tôi, đầu óc cậu ta không đủ nhạy bén, nhưng giá trị vũ lực cao."
Nhất thời, tôi cũng không biết mình đang có cảm giác gì.
Chỉ là trong lòng có một cảm giác rất đặc biệt, tôi thăm dò hỏi: "Bị tội phạm làm bị thương à?"
"Cảnh sát không phải là thần." Anh ta cười khổ, nói: "Có những lúc, không phải cảnh sát không muốn c/ứu người, mà là, cảnh sát cũng không còn cách nào khác."
"Cô không tin cảnh sát, Lương Kiều Sinh cũng không tin cảnh sát, điểm này, tôi đúng là nên tự kiểm điểm."
Nhắc đến chuyện này, tâm trạng anh ta càng sa sút hơn.
Tôi cũng không biết mình bị chập dây th/ần ki/nh nào, không nhịn được an ủi anh ta: "Thật ra, tôi tin cảnh sát, cho nên, tôi mới nói sở cảnh sát là nơi an toàn nhất, Lương Kiều Sinh cũng tin cảnh sát, cho nên anh ta mới có thể lấy thân làm mồi, đ/á/nh cược một phen, anh ta tin các anh có thể điều tra ra sự thật, trả lại sự trong sạch cho anh ta."
Tôi thở dài nói: "Lương Kiều Sinh chọn tôi, có lẽ là vì tôi cũng là trẻ mồ côi."
"Cô là trẻ mồ côi?" Trương Hoài Ninh kinh ngạc, đột nhiên ném về phía tôi một ánh mắt vô cùng thương hại.
Tôi thản nhiên nói: "Từ lúc tôi còn rất nhỏ, cả nhà tôi đã ch*t sạch rồi."
"Ch*t như thế nào?" Trương Hoài Ninh hỏi.
"Mẹ tôi là bệ/nh nhân u/ng t/hư, bản năng làm mẹ đã khiến bà từ bỏ điều trị, lựa chọn sinh ra tôi, kết quả là, tôi vừa ra đời không bao lâu, bà ấy đã mất."
"Còn bố tôi, tôi không có nhiều ấn tượng, tóm lại, từ lúc tôi bắt đầu biết chuyện, ông ấy đã đi sớm về khuya, ngay cả nói chuyện với tôi cũng không được mấy câu, nên ông ấy ch*t, tôi cũng không đ/au buồn."
"Tôi có một người anh trai rất thương tôi, nhưng, anh ấy… Anh ấy bệ/nh ch*t rồi."
"Bệ/nh ch*t?"
Chao ôi!
Tôi biết ngay là anh ta sẽ hỏi cho ra nhẽ mà.
"Năm tôi mười tuổi, anh ấy hình như bị người ta đ/á/nh cho một trận, không có tiền chữa trị vết thương, dần dần trở nên nghiêm trọng, cứ thế mà ch*t."
"Ai đ/á/nh?"
Tôi lắc đầu: "Không biết!"
Tất cả những gì tôi làm, chính là để tìm ra kẻ đó.
Tuy nhiên, tôi nghĩ là tôi đã tìm được rồi.