Ôn Dụ nhìn tôi không chớp mắt, tôi cảm thấy hơi không thoải mái.

"Không phải cậu đã về nhà rồi sao?"

Hắn gật đầu, mắt vẫn không chớp: "Vốn đã đi rồi, nhưng tớ vô tình nghe được một tin tức."

"Vì vậy tớ phải trở về."

"Tin tức gì vậy?" Tôi lùi lại một bước vì bị hắn nhìn chằm chằm.

Ánh mắt hắn âm u, hắn tiến lên một bước.

Đột nhiên, hắn lấy iPad ra từ sau lưng, mở thư mục cho tôi xem.

"Đây là báo cáo khám sức khỏe của tớ, nó cho thấy tớ khỏe mạnh. Những thứ này là tất cả danh hiệu và chứng chỉ mà tớ đã đạt được từ khi sinh ra.”

"Ba cái này là bất động sản hiện đang đứng tên tớ, lần lượt ở Bắc Kinh và Hồng Kông. Tiền mặt lưu động hiện tại của tớ khoảng bảy chữ số.”

"Trong năm năm tới, tớ sẽ luôn ở Bắc Kinh, nhưng nếu cậu muốn đi thành phố khác, tớ sẵn sàng đi cùng cậu."

"Cái, cái gì cơ?" Hiếm khi hắn nói nhiều như vậy cùng một lúc, đầu óc tôi tạm thời không phản ứng kịp.

Hắn nhìn tôi với vẻ nghiêm túc.

"Điều tớ muốn nói là.”

"Tô Nghiêu, anh thích em.”

"Anh nghĩ, với những thứ này, có lẽ anh tạm xứng với em.”

"Vậy nên Tô Nghiêu, em có thể cho anh một cơ hội, cho phép anh ở bên em không?”

Tôi đứng sững tại chỗ.

Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng, Ôn Dụ lạnh lùng lại thích tôi.

Một lúc lâu sau, tôi mới cất giọng khàn khàn: "Đây... lại là trò đùa dai nào nữa à?"

Trong mắt hắn lóe lên một tia hối h/ận, hắn lắc đầu.

"Anh xin lỗi vì những hành động đã làm tổn thương em.”

"Anh thừa nhận, ban đầu anh trêu em là vì nhan sắc. Sau khi nhìn thấy ảnh của em trong bảng thông tin sinh viên, anh muốn quen biết em, nên đã sắp xếp cùng một ký túc xá.”

"Nhưng sau này anh phát hiện, em chăm chỉ nỗ lực, dịu dàng tốt bụng, trong vô số đêm yên tĩnh, mỗi khi nghĩ đến việc hai đứa chúng mình cùng ở một phòng, anh đều rất vui.”

"Khoảnh khắc đó, anh nhận ra mình thích em.”

"Anh hiểu rằng mình suy nghĩ thấp hèn, nhưng từ đầu đến cuối, việc chúng ta ở một ký túc xá, không phải vì anh thấy em rồi nghĩ em dễ b/ắt n/ạt như Kỷ Dã nói bừa, anh vẫn xin lỗi em."

Tôi im lặng, đồng thời cũng tự kh/inh bỉ bản thân.

Vì sau những lời này, tôi lại mặt dày mà xao xuyến trong chốc lát.

Ôn Dụ giống như quân tử sở hữu cốt cách tao nhã như ngọc mà người xưa nói, hắn thẳng thắn bày tỏ tình cảm, thừa nhận sai lầm trước mặt tôi.

Nhưng, tôi lắc đầu.

"Xin lỗi, Ôn Dụ, em không thể đồng ý.”

Vai hắn hơi hạ xuống.

Sau đó, hắn nở nụ cười với vẻ cô đơn: "Không sao."

"Nhưng xin lỗi, tối nay anh sẽ không để em ra ngoài, anh không thể rộng lượng nhìn em và cái tên họ Hạc đó ở bên nhau."

Đầu tôi không ngừng nổi lên dấu hỏi.

Vậy ra hắn đột nhiên khóa tôi lại để tỏ tình, là vì Hạc Triết Viễn sao?

Nhìn biểu cảm của tôi, hắn lập tức hiểu ra.

"Chiều nay đi cùng anh họ và chị dâu đi xem nhẫn cưới, anh gặp bạn thuê chung phòng với em, cậu ta cũng đang chọn nhẫn đôi.”

“Cậu ta nói với nhân viên b/án hàng, tối nay cậu ta sẽ tỏ tình, đối phương cũng là nam, hy vọng nhân viên giới thiệu mẫu kiểu trung tính một chút."

"Cũng không chắc là em mà!"

Mặc dù tôi rất sốc khi biết Hạc Triết Viễn cũng thích nam, nhưng tôi càng sốc hơn khi nghe Ôn Dụ nói.

Hắn gật đầu: "Nhưng dù chỉ có một phần vạn khả năng là em, anh cũng phải ngăn cản."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7