3

Buổi tối trở về phòng tân hôn.

Dù đã sống ở đây năm năm, hiện tại so với ký ức có chút khác biệt.

Nhiều đồ đạc chưa được sắm đủ.

Nhưng một lần nữa quay lại nơi này, lòng tôi vẫn thấy an ổn.

“Phòng ngủ chính đã dọn dẹp xong, có thể ở được.”

Trong lúc tôi còn ngẩn người, giọng Phó Nghiễn Thâm vang lên sau lưng:

“Tôi ngủ phòng phụ.”

Tôi nhớ lại trước khi kết hôn, tôi từng đặt ra “ba điều luật”, sau khi cưới thì mỗi người ngủ một phòng, không ai quản ai.

Nhưng giờ, điều đó là không thể.

Tôi lập tức nói:

“Đã kết hôn rồi sao có thể ngủ riêng?

Chúng ta cùng ngủ phòng chính.”

“……”

Phó Nghiễn Thâm nhìn tôi, dường như muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng, anh chẳng nói gì, chỉ khẽ gật đầu:

“Ừ.”

Đêm đến, nằm trên giường.

Thực ra với tôi, chúng tôi đã từng ôm nhau ngủ qua rất nhiều đêm.

Nhưng Phó Nghiễn Thâm dường như vẫn chưa quen.

Cơ thể căng cứng, vô thức giữ khoảng cách với tôi.

Thế là tôi dịch lại gần.

Anh không phản ứng, tôi lại dịch thêm.

“Ôn Từ Niên.”

Anh mở miệng ngăn động tác của tôi.

Tôi ngẩng mắt.

“Em lại muốn làm gì?” Giọng anh nhạt nhẽo: “Đột nhiên hợp tác thế này, em muốn từ tôi có được lời hứa gì?”

“……”

Quả nhiên, sự thay đổi của tôi trong mắt Phó Nghiễn Thâm quá đột ngột, khiến anh thấy bất thường.

Bởi rõ ràng ngay ngày trước lễ cưới, tôi còn buông lời cay nghiệt với anh.

Nhưng anh không biết, người đang nằm cạnh anh lúc này là Ôn Từ Niên của năm năm sau.

Im lặng hồi lâu.

Tôi khẽ nói:

“Em hơi lạnh.

Phó Nghiễn Thâm, anh ôm em đi.”

“……”

Anh không nói gì, cũng không động đậy.

Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ mặc kệ.

Thì thấy anh xoay người đối diện tôi, đưa tay ra, động tác vụng về mà ôm tôi vào lòng.

Còn tôi thì rất thuần thục tìm một vị trí thoải mái trong vòng tay anh.

“Ngày mai tôi sẽ bảo người đổi chăn ấm hơn.”

Tôi nghe anh nói vậy.

Ngày mai, tất nhiên vẫn phải để anh ôm.

Nghĩ vậy, tôi yên tâm nhắm mắt lại.

4

Đêm đó, tôi mơ thấy những chuyện cũ.

Ôn Thừa An bước vào nhà tôi năm tôi mười bảy tuổi.

Mẹ vừa mất không lâu, cha tôi đã vội vàng đưa hắn và mẹ hắn về, bắt tôi phải “hòa thuận” với họ.

Tôi gh/ét kẻ thứ ba, cũng gh/ét con trai bà ta.

Ngay cái nhìn đầu tiên đã bản năng bài xích hắn.

Quả nhiên, hắn tâm cơ sâu, quen dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ.

Chỉ vài năm ngắn ngủi, hắn đã cư/ớp đi gia đình, bạn bè, thậm chí cả vị trí trong nhà của tôi…

Để giành lại tất cả vốn thuộc về mình, để giẫm Ôn Thừa An dưới chân, tôi đồng ý kết hôn với người trẻ tuổi đang nắm quyền nhà họ Phó — Phó Nghiễn Thâm.

Thực ra ban đầu tôi không coi trọng anh.

Tôi chê anh cổ hủ, khô khan, lạnh lùng như một tảng băng không thể tan chảy.

Cuộc hôn nhân với anh, tôi chỉ xem như quân cờ để đ/á/nh bại Ôn Thừa An.

Chúng tôi đặt ra ba điều luật trước hôn nhân, sau cưới một thời gian cũng sống đúng như vậy.

Cho đến khi Ôn Thừa An liên tục khiêu khích, còn người thân, bạn bè thì hết lần này đến lần khác thiên vị hắn.

Tôi trở nên nh.ạy cả.m, nóng nảy, đa nghi.

Lao vào công việc, dùng nhiều biện pháp cực đoan để muốn vượt mặt hắn trong sự nghiệp.

Những sự ngăn cản, lo lắng của Phó Nghiễn Thâm tôi lại coi như anh cố tình chống đối.

Thêm kẻ tiểu nhân châm ngòi, ly gián.

Tôi hoang tưởng rằng Phó Nghiễn Thâm cũng như những người khác, nhìn Ôn Thừa An bằng ánh mắt khác biệt, thậm chí là thích hắn.

Một lần, tôi vô tình phát hiện album khóa kín, góc phòng làm việc anh không cho tôi chạm tới…

Cơn phẫn h/ận trong lòng nhân lên gấp bội.

Như bị m/a q/uỷ ám, tôi cố chấp tin rằng anh thích Ôn Thừa An, nên mới quản tôi, để ngăn tôi làm hại hắn.

Vì thế tôi càng làm lo/ạn, chỉ cần một chuyện nhỏ cũng cãi nhau, khiến nhà cửa gà bay chó chạy.

Thường xuyên cả ngày lẫn đêm không về, ra ngoài bar chơi bời, đối diện Phó Nghiễn Thâm thì luôn là gương mặt lạnh lùng và lời lẽ cay nghiệt.

Khiến gương mặt anh luôn mang vẻ mệt mỏi, thất vọng.

Nhưng cho dù vậy, Phó Nghiễn Thâm vẫn không bỏ rơi tôi.

Anh mạnh mẽ kéo tôi về nhà, ép tôi ăn uống đúng giờ, tìm bác sĩ tâm lý cho tôi, âm thầm giúp đỡ công ty tôi…

Thế nhưng tôi không biết cảm kích, ngày nào cũng gây chuyện, hết lần này đến lần khác.

Giờ nhớ lại quãng thời gian ấy, tôi không khỏi thầm cảm thán sự nhẫn nại và nghị lực phi thường của Phó Nghiễn Thâm.

5

Trong khoảng thời gian ấy, có lần tôi uống say, hồ đồ mà cùng Phó Nghiễn Thâm lăn vào nhau.

Thế là phá vỡ luôn giao ước trước hôn nhân của hai người.

Sau đó tôi phát hiện kỹ thuật của anh không tệ, có thể khiến tôi thoải mái.

Nghĩ rằng đều là đàn ông, giúp nhau giải tỏa ham muốn cũng chẳng có gì.

Thế nên từ đó tôi không còn từ chối chuyện ấy nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai pháo hôi của F4 chính thức lên chức

Chương 16
Tôi là “pháo hôi” ngu ngốc trong một bộ tiểu thuyết học đường ngọt sủng. Nhiệm vụ của tôi là lừa tình lừa tiền Lăng Diệu — một trong bốn thiếu gia quyền thế của nhóm F4. Trùng hợp trớ trêu là đúng ngày tôi thức tỉnh ý thức, nhận ra mình chỉ là một nhân vật trong sách, cũng chính là ngày chúng tôi lần đầu gặp mặt ngoài đời sau quãng thời gian yêu nhau qua mạng. Oái oăm ở chỗ, vì lệch lạc thông tin, hắn đã hiểu nhầm giới tính của tôi. Cách tôi chừng ba mét, Lăng Diệu quay lưng về phía tôi, đột nhiên đập bàn đứng bật dậy, giận dữ quát lên: “Đàn ông á?! Đùa kiểu gì vậy hả, ông đây đâu có phải gay!” “Chia tay! Nhất định phải chia tay! Đàn ông đàn ang thì yêu đương cái nỗi gì!” Nghĩ đến cái kết thảm hại của mình trong cốt truyện gốc, tôi lập tức quyết định cắt lỗ cho gọn, chia tay càng sớm càng tốt, tránh rước họa vào thân. Tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị mở miệng nói lời chia tay. Thế nhưng đúng khoảnh khắc Lăng Diệu quay đầu lại nhìn thấy tôi... Hắn sững người vài giây, ánh mắt dán chặt lên tôi không rời, rồi bỗng im lặng ngồi xuống lại. Giọng điệu cũng đổi hẳn: “Nhưng mà… nói đi cũng phải nói lại, tôi không phải loại tra nam, đâu thể vừa bắt đầu đã đá người ta được.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
432
Bao Nuôi Nhầm Chương 8