Ship Đơn Sai

Chương 1

25/05/2025 20:15

Chiếc điện thoại vang lên đúng lúc tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm.

Liếc nhìn màn hình, thấy Từ Chước gọi tới, tôi bấm nhận ngay.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói ngập ngừng:

"Tiểu… Mày m/ua quà cho tao à?"

Sinh nhật Từ Chước sắp tới, dạo trước tôi có đặt may riêng cho anh một bộ vest, tính ra chắc khoảng hai hôm nữa là tới nơi.

Vừa lau tóc, tôi hờ hững đáp: "Ừ."

"Thế nào, mày đã mở ra xem chưa?"

Giọng Từ Chước càng thêm kỳ quặc, ấp a ấp úng:

"Xem rồi... Bộ này thật sự là cho tao à?"

Treo khăn lên giá, tôi vuốt mái tóc còn hơi ẩm, thay đồ ngủ rồi ngồi xuống mép giường.

"Đương nhiên, sắp sinh nhật mày rồi còn gì."

Tưởng tượng cảnh Từ Chước khoác lên bộ vest ấy - vai rộng, eo thon, chân dài, khuôn mặt điển trai phối cùng bộ vest chuẩn men. Đường cong thon thả chạy dọc từ thắt lưng xuống tận...

Ôi trời, đi cùng anh bạn thân chuẩn men thế này ra đường đúng là nở mày nở mặt.

"Quà à? Mày tặng tao thứ này... làm quà?"

Tôi nhíu mày, không hiểu sao hôm nay Từ Chước kỳ cục thế. Mọi khi nhận quà tôi tặng, anh đều vui vẻ lắm mà, hôm nay lại giở chứng.

Hay thấy món này đắt quá?

Nghĩ vậy, tôi vội an ủi:

"Đừng lo, không đắt lắm đâu. Nếu thích, lần sau tao m/ua tiếp cho."

"Hả? Còn m/ua nữa..."

"Ừm, đừng ngại. Sinh nhật lần này cứ diện bộ này vào, đảm bảo ch/áy cả sàn."

Đột nhiên Từ Chước n/ổ như ngòi pháo:

"Mặc thứ này dự tiệc sinh nhật? Này Tống M/ộ, mày bình thường không?"

"Ngày đó đông người thế, tao mặc đồ mày tặng vào trông ra sao? Đừng có quá đáng!"

Tiếng tút dài vang lên khiến tôi đờ đẫn.

Từ trước tới giờ chưa bao giờ Từ Chước dùng giọng điệu này với tôi.

Chúng tôi lớn lên cùng nhau, bạn bè thì có cãi vã cũng thường, nhưng hắn chưa từng quát m/ắng tôi dù một lần. Lần đầu tiên bị bạn thân dập máy, tôi ngồi nhìn chiếc điện thoại hồi lâu không nói nên lời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái tôi biết rõ cốt truyện

Chương 8
Ngày tuyển chọn phu quân, thiếp lánh ánh mắt Lý Thừa Hiên, dâng lên trước mặt Vĩnh An Vương thanh bỉ thủ tượng trưng cho binh quyền: "Tiểu nữ ngưỡng mộ vương gia đã lâu." Lý Nghiên Khâu thất thê nhiều năm, lại có một nữ nhi năm tuổi được nâng niu như ngọc, khắp nơi đều khuyên thiếp hãy suy xét kỹ càng. Duy chỉ có Quận chúa Huệ Nghi trong lòng người, vừa phồng má giận dữ nhìn thiếp, vừa thầm gào thét trong tâm khảm: 【Lục Tri Dao, ngươi là vai nữ phụ độc ác, ngươi điên rồi sao? Không chọn nam chính lại đi chọn kẻ phản diện?】 【Ta khó nhọc lắm mới giúp phụ thân tránh khỏi cốt truyện, tuyệt đối không thể dính dáng đến thứ sẽ mang họa tru di tam tộc như ngươi.】 【A a a, nàng ta chẳng lẽ muốn ôm ta sao? Nữ nhân xấu xa chớ có đến gần bản quận chúa!】 Quận chúa Huệ Nghi càng tức giận, thiếp lại càng vững vàng với lựa chọn của mình. Kiếp trước, thiếp chẳng để tâm đến tiếng lòng của nàng, rốt cuộc bị Lý Thừa Hiên hãm hại đến mức gia tộc bị tịch biên tru di. Kiếp này, quyết không lặp lại vết xe đổ ấy nữa.
Cổ trang
0