Nắng Và Hoa Hồng

Chương 24

12/04/2025 20:45

Trong lễ đường vang lên tiếng n/ổ đó là thiết bị tôi đã chuẩn bị sẵn.

Ngọn lửa đỏ rực bốc cao ngút trời, camera ghi lại vô số ti/ếng r/ên rỉ thảm thiết.

Tôi nắm ch/ặt cằm Lục Trạch, ép anh ta phải nhìn vào tấm gương trước mặt.

Tay cầm chiếc bình đồng, tôi đ/ập từng nhịp đều đều lên người anh ta. Đầu gối, khuỷu tay, từng khớp xươ/ng vỡ vụn.

Lục Trạch ngất đi hết lần này đến lần khác. Tôi bình thản lấy ống adrenaline từ hộp trang điểm tiêm cho anh ta. Cuối cùng, ánh mắt anh ta dính ch/ặt lấy tôi, đôi môi tái nhợt khẽ động: "Em... có từng... yêu anh không?"

Có lẽ là phút tỉnh táo cuối cùng, m/áu sủi bọt trào ra từ khóe miệng Lục Trạch: "Em bằng lòng trở thành người nhà với anh... bằng lòng đợi anh về nhà... anh đ/au lòng em cũng đ/au lòng, anh vui vẻ em cũng vui vẻ..."

"Làm sao em có thể... chưa từng yêu anh được chứ?"

Tôi ngẩn ra.

Chiếc bình đồng rơi khỏi tay, đ/ập xuống nền gạch vang dội.

Tôi đưa tay túm lấy Lục Trạch: "Ý anh nói thế này gọi là yêu sao?"

Ánh mắt Lục Trạch hiện lên khao khát vô hạn.

Anh ta nghĩ rốt cuộc tôi vẫn có tình cảm với anh ta.

Ch*t vì tình, với kẻ đi/ên như ah ta không phải kết cục quá tệ.

Tôi mất h/ồn nhìn về phía trước, sau đó nước mắt đột ngột rơi như mưa.

"Giang Yến, Giang Yến." Tôi khóc lóc thất thanh: "Thì ra đây là yêu... thì ra em... vẫn luôn yêu anh mà!"

Trong tiếng khóc của tôi, tia sáng cuối cùng trong mắt Lục Trạch tắt lịm.

Anh ta trút hơi thở cuối cùng giữa muôn vàn đ/au đớn, lắng nghe tôi lẩm nhẩm tên Giang Yến không ngừng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm