Tro cốt của vợ cũ

Chương 7

22/05/2024 19:48

Trên mặt ông lão rốt cuộc cũng hiện lên một tia thương xót.

“Anh ta vì cớ gì lại ra tay tàn đ/ộc như vậy?”

Một màn gương đồng bát quái, kim bạc lấy m/áu chợt hiện ra trong đầu tôi.

Trong lòng dâng lên một dự cảm mãnh liệt.

Những thứ này chắc chắn có liên quan đến những gì mà tôi đang phải trải qua bây giờ.

Quả nhiên, ông lão sau khi nghe xong chợt bừng tỉnh ngộ.

“Hóa ra là vậy, nói như vậy thì mọi sự đều rõ ràng rồi."

“Gương đồng bát quái mà cô nói chính là Âm Dương Ngư(3), trắng là dương, đen là âm."

(3) âm dương ngư: ám chỉ phần trung tâm của Thái Cực đồ, được mệnh danh là “cực đồ đầu tiên ở Trung Quốc." Thái Cực đồ này có hình dáng giống như một con cá âm dương đang cuốn lấy nhau nên thường được gọi là “Âm Dương Ngư Thái Cực Đồ."

“Gương đồng thu hút tà m/a, dùng nó làm vật dẫn, sinh thần bát tự làm trung gian, lại dùng m/áu và tóc trên người phương sĩ để thi triển thuật pháp…”

Đôi mắt ông ta tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

“Tất cả đều vì hoán đổi mệnh cách."

Làn sương m/ù ký ức tan đi, tôi bỗng nhớ lại một chuyện cũ.

Tôi và Thẩm Đạc bắt đầu yêu nhau từ năm đầu đại học.

Anh ta là trẻ mồ côi, lớn lên nhờ đồ ăn trăm nhà, thế nhưng cực kỳ nỗ lực vươn lên.

Kể từ lúc chúng tôi ở bên nhau anh ta vẫn luôn đối xử với tôi rất tốt, là một người bạn trai mẫu mực trong mắt tất cả mọi người.

Sau khi tốt nghiệp, tôi giẫm vào vận phân chó nên cứ vậy mà thuận buồm xuôi gió may mắn được nhận vào một công ty nước ngoài với mức đãi ngộ cực kỳ tốt, còn Thẩm Đạc tìm việc lại chẳng hề dễ dàng.

Những ngày tháng đó anh ta cảm thấy ngột ngạt khó chịu vô cùng.

Tôi biết từ nhỏ anh ta đã đặt niềm tin ở chuyện phong thủy tâm linh, thế nên tôi đã đặc biệt dành một ngày cùng anh ta đi đến một ngôi chùa để cầu phúc.

Lúc ở cổng chùa lại bị một lão hòa thượng chặn lại.

Trên mặt ông ấy thế mà còn đeo kính râm, dáng vẻ tròn trịa mũm mĩm, một chút cũng chẳng hề giống với bậc cao nhân rời ra thế ngoại phàm tục.

Rõ ràng là dáng vẻ của kẻ lừa người gạt q/uỷ.

“Mệnh cách của nữ thí chủ đây quả thực là cực kỳ hưng vượng."

Tôi cười phá lên.

Lại một tên l/ừa đ/ảo trên giang hồ.

Ánh mắt Thẩm Đạc ngược lại lại sáng lên.

Tôi vừa định kéo anh ta đi thì thấy anh ta hai mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào vị hòa thượng.

“Đại sư ngài có thể xem giúp tôi một chút được không?”

Hòa thượng liếc anh ta một cái, ngay lập tức liền cau mày.

Không hề nói gì tiếp.

Phẩy tay rời đi.

Thẩm Đạc vì vậy mà trong lòng nặng nề, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.

Tôi chọc anh ta: “Làm sao vậy, lẽ nào mệnh cách của anh không tốt, thế nên gh/en tị với em à?”

Thật không ngờ Thẩm Đạc lại cau mày, vẻ mặt đầy phiền muộn.

“Năm đó khi anh ra đời, trong thôn có một đạo sĩ du hành qua đó đã tính cho anh một quẻ."

“Ông ta nói anh một đời trắc trở, tài thọ chẳng còn."

Tôi bật cười.

“Mấy lời vớ vẩn này mà anh cũng tin, đều là l/ừa đ/ảo bịp bợm hết."

“Lại nói này, hai ta vốn là một thể. Mệnh cách của em tốt, chẳng phải anh cũng được hưởng phúc hay sao?”

Trong mắt Thẩm Đạc hiện lên một tia u ám.

Thấy tôi liếc nhìn mới lại nở nụ cười dịu dàng mà tôi vẫn luôn quen thuộc.

“Đương nhiên rồi, em may mắn tức là anh cũng may mắn."

Kết quả là lúc tôi đang đứng đợi Thẩm Đạc đi vệ sinh, vị hòa thượng kia lại đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi.

Tôi kinh ngạc ngó nhìn xung quanh, chỉ có một con đường duy nhất dẫn đến nơi này, nhưng rõ ràng ban nãy làm gì có ai qua đây.

Trong lòng tôi có chút r/un r/ẩy.

Vẻ mặt hòa thượng vô cùng nghiêm túc, cứ như đang tự nhủ với chính mình.

“Mệnh cách của cô rất quý, nhưng nó lại mang đến tai họa, phải hết sức cẩn thận với những kẻ đ/ộc á/c ở xung quanh muốn tr/ộm trời gạt đất hoán đổi mệnh, cô phải nhớ…”

Ông ta dường như còn muốn nói gì đó.

Thẩm Đạc đã đi về phía này.

Thấy tôi và hòa thượng đứng cùng một chỗ, trên mặt bỗng hiện lên vẻ u ám tối tăm khó hiểu.

Hòa thượng thở dài một hơi.

“Mệnh đã như thế… mệnh đã như thế… tự mà thu xếp cho tốt vậy…”

Tôi hoàn toàn chẳng đặt chút chuyện này vào trong lòng, thật không ngờ lại có kẻ để tâm đến nó.

Lại vì vậy mà cư/ớp lấy mệnh của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào ngày đại hôn của Nữ Phó tướng dưới trướng phu quân, ta tặng nàng vật làm tin tư thông giữa hai người.

Chương 5
Năm thứ bảy Lục Nghiễn Đình trở thành kẻ thù không đội trời chung với nữ phó tướng của mình, nữ tướng ấy kết hôn với người khác. Hắn bày tiệc rượu ở lầu cao, mừng cho đôi tai cuối cùng được thanh tịnh. Nhưng vừa quay lưng đã uống đến bất tỉnh nhân sự, gào thét tên nữ phó tướng suốt đêm. Khi ta nghe tin chạy đến, thấy Thẩm Ly đang đỡ Lục Nghiễn Đình say mèm. Nàng quay sang cười đắc ý với ta: "Nếu không phải ngươi khóc lóc, giận dỗi, đòi tự tử vì đứa con chết yểu kia, Nghiễn Đình đâu cần giả vờ thù địch với ta." "Bảy năm chiến trường ta cùng Nghiễn Đình kề vai sát cánh, tình nghĩa sâu hơn vợ chồng thật." "Dẫu ngươi dùng trăm phương ngàn kế ngăn ta vào Hầu phủ thì sao? Nghe tin ta đại hôn, Hầu gia vẫn không nỡ buông tay mà thôi?" Ta không giận không hờn, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng không biết rằng, ta chờ ngày nàng thành thân này, cũng đã đợi quá lâu rồi. Ta đã chờ bảy năm. Giờ đây cuối cùng có cơ hội đóng gói toàn bộ chứng cứ gian díu giữa nàng và Lục Nghiễn Đình những năm qua. Gửi thẳng đến nhà chồng nàng - phủ thân vương.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1