Beta Trong Truyện ABO

Chương 11

20/09/2025 16:00

Tôi lao đầu vào hắn, gi/ận dữ gào lên: "Muốn động dục thì đi ki/ếm người khác, đừng làm phiền tôi!"

Mạnh Cửu An dùng lực ghì ch/ặt tôi xuống đống cỏ khô, hấp tấp đưa mũi hít hà sau gáy tôi. Răng nanh chưa thoái hóa hoàn toàn chạm nhẹ vào da thịt khiến linh cảnh nguy hiểm dâng trào.

"Minh Chiêu, chúng ta sinh ra đã là một cặp!" Giọng Mạnh Cửu An vừa uất ức vừa gi/ận dữ. Giai đoạn dễ kích động liên tục khiến lý trí hắn gần như biến mất. Tay hắn đ/è lên vết s/ẹo sau vai tôi, ngón tay mân mê qua lớp vải mềm.

Vai trái Mạnh Cửu An cũng có một vết s/ẹo tương tự - di tích từ lần bị mãnh thú xuyên thủng cả hai trong một nhiệm vụ.

Tà áo nhét trong quần bị lôi ra phũ phàng. Bàn tay nóng bỏng hắn men theo xươ/ng sống tôi từ gáy xuống thắt lưng. Tôi nổi da gà, chỉ muốn vùng dậy tặng hắn một bạt tai!

"Đây... là vết thương cậu đỡ cho tôi." Giọng trầm khàn của Mạnh Cửu An vang lên khi lòng bàn tay áp lên eo tôi.

Tôi nhăn mặt: "Lúc đó không đỡ, chắc tôi đã bị sa thải rồi!"

Nhân lúc hắn sơ hở, tôi bật dậy vật ngửa hắn, cưỡi lên người và chộp hòn đ/á bên đường nện vào đầu Mạnh Cửu An.

Thế giới im bặt.

Thở phào nhẹ nhõm, tôi vội vàng chỉnh đốn quần áo. Đúng là làm thuê đã khổ, còn phải hiến thân nữa thì quá quắt! Xong vụ này nhất định phải chuồn!

Sáng hôm sau, phiên họp thứ hai diễn ra. Lũ chính khách hung hăng hôm qua đồng loạt mềm mỏng. Mạnh Cửu An băng bó đầu, mặt lạnh như tiền bỏ phiếu tán thành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
5 Đồng Trần Chương 36
8 Xoá bỏ Omega Chương 15
10 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm