Giang Nam có tốt như lời đồn

Chương 1 + 2

29/08/2024 16:54

1.

Ngày 15 tháng 6 chính là sinh thần của ta.

Triệu Sóc tổ chức yến tiệc tại Minh Nguyệt Các, mời đoàn hát nổi tiếng nhất kinh thành đến góp vui.

Để chuẩn bị cho ngày hôm nay, ta đã đặt trước một chiếc váy màu đỏ tươi từ cửa tiệm Lưu Hương. Phần viền váy được thêu bằng chỉ bạc, khi ánh trăng chiếu vào sẽ lấp lánh giống như những gợn sóng.

Triệu Sóc nhìn thấy ta, ánh mắt liền sáng lên.

Ta mỉm cười trước biểu hiện của chàng: “Chàng thấy ta như thế nào?”

“Thoạt nhìn trông cứ như một nàng tiên vậy.” Triệu Sóc cười nói: “Trong yến tiệc ngày hôm nay, e rằng mọi người đều sẽ gh/en tị vì ta có một vị phu nhân tú ngoại huệ trung* như thế này.”

*Tú ngoại huệ trung: (thành ngữ) bên ngoài xinh đẹp, bên trong lại thông minh.

Quả nhiên, lúc chúng ta cùng nhau xuất hiện ở yến tiệc, y phục và cách trang điểm của ta đều được các nữ quyến khen ngợi.

“Váy của Chỉ Âm thật sự rất đẹp. Hôm sau ta cũng sẽ m/ua một bộ.”

“Tỷ tỷ hồ đồ rồi. Sao có thể mặc váy giống với chủ tiệc được.”

“Đúng rồi. Chỉ có Chỉ Âm mặc bộ này mới đẹp.”

Trong khi các nữ quyến đều đang cười đùa, ở phía đối diện, Triệu Sóc đang ở cùng các quan khách khác nhưng vẫn nhìn ta nở nụ cười triều mến.

Nhưng chỉ trong chốc lát, sắc mặt Triệu Sóc đã thay đổi. Chàng nhìn về phía sau ta, trong ánh mắt dường như mang một nét âm u như đang dâng lên từng đợt sương m/ù.

Ta quay đầu lại nhìn cũng chợt ngây người.

Tiếng đàn sáo vang lên, một ca kỹ xuất hiện duyên dáng cùng bộ váy đỏ thướt tha, mái tóc đen như mực, làn da trắng hơn cả tuyết.

Mà điều khiến ta hoàn toàn choáng váng đó là…

Ả ta mặc chiếc váy giống hệt chiếc của ta.

Tất cả quan khách đều im lặng, ánh mắt không ngừng nhìn ta rồi lại nhìn ca kỹ đó.

Cuối cùng, Triệu Sóc bỗng nhiên đứng dậy, đ/ập vỡ chiếc chén ngọc trong tay rồi quát lên: “Hoang đường!”

Tiếng đàn sáo chợt dừng lại, ca kỹ đó đứng ch/ôn chân tại chỗ, dáng vẻ vô cùng bất lực.

2.

“Người đâu, cởi váy của ả ta ra.”

Đám người hầu lập tức tiến tới, chiếc váy đỏ tươi rơi xuống đất, chỉ còn lại bộ đồ bên trong trắng tinh.

Ca kỹ quỳ xuống đất, dáng vẻ giữa cái lạnh trong gió đêm thật sự rất đáng thương.

“Văn Oanh đã m/ua chiếc váy này tại cửa tiệm Lưu Hương. Ta thật sự không biết làm vậy là mạo phạm đến phu nhân…”

Ả quỳ trên đất trong bộ quần áo mỏng manh giữa đêm lạnh, đôi vai mảnh khảnh không ngừng run lên, hiển nhiên là đang sợ hãi đến phát khóc rồi.

Sắc mặt Triệu Sóc lạnh lùng nói: “Ra ngoài.”

Nữ ca kỹ đứng dậy, ánh mắt lưu luyến nhìn Triệu Sóc.

Tuy nhiên chỉ được một lúc, nàng liền cụp mắt xuống, quay người rời đi.

Triệu Sóc đi đến bên cạnh và nắm ch/ặt tay ta, thì thầm: “Phu nhân, vừa rồi chỉ là màn dạo đầu thôi, chúng ta tiếp tục yến tiệc nhé?”

Ta không nói gì.

Thật lâu sau đó, ta mới nghiêng đầu nhìn thử ánh mắt của Triệu Sóc, khẽ nói: “Triệu Sóc, trong danh sách của đoàn hát rõ ràng không có tên ả.”

“Chàng nói xem là ai mời ả đến đây?”

Thọ yến tối hôm đó kết thúc bằng lời cáo b/ệnh của ta. Ta nói thân thể có chút không khỏe nên cần về sớm nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, ta bị đá/nh thức bởi tiếng quất roj, là Triệu Sóc đang đá/nh người hầu.

“Là ai đưa ả ta đến?”

Ta khoác áo đứng dậy, đi vào trong sân, vừa hay nhìn thấy Triệu Sóc đ/á vào tên người hầu: “Ngươi có nói hay không?”

“Tướng công.” Ta bình tĩnh nói: “Sao chàng lại ph/ạt người của mình trong viện của thiếp?”

Diễn trò như vậy thật không cần thiết.

“Phu nhân…” Tên người hầu bị Triệu Sóc đạp đến quỳ gối bên cạnh ta: “Phu nhân, đêm qua là do chúng thuộc hạ sơ suất nên mới để Liễu cô nương trà trộn vào. Hầu gia thật sự không biết chuyện này.”

“Nếu làm ảnh hưởng đến tình cảm của hầu gia và phu nhân, chúng tiểu nhân thật tội đáng muôn ch*t!”

Ta nhìn khổ nhục kế của đám người này với vẻ mặt thờ ơ.

Trong danh sách đoàn hát đến thọ yến của ta không hề có tên Liễu Văn Oanh.

Mà ngay từ đầu vốn dĩ cũng không có khả năng ả ta sẽ xuất hiện. Ả ta là hoa khôi của Xuân Yên Lâu và cũng không có bất kì quan gia nào sẽ mời đến hát trong thọ yến của phu nhân mình.

Huống chi Triệu Sóc lại là con trai đ/ộc nhất của Hầu phủ. Khách khứa đêm qua đều có thân phận cao quý, sự xuất hiện của Liễu Văn Oanh sẽ làm mất hết thể diện của Hầu phủ.

Ta vòng qua tên người hầu đó, đi đến trước mặt Triệu Sóc: “Phu quân, chúng ta nói chuyện đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7