Giang Nam có tốt như lời đồn

Chương 1 + 2

29/08/2024 16:54

1.

Ngày 15 tháng 6 chính là sinh thần của ta.

Triệu Sóc tổ chức yến tiệc tại Minh Nguyệt Các, mời đoàn hát nổi tiếng nhất kinh thành đến góp vui.

Để chuẩn bị cho ngày hôm nay, ta đã đặt trước một chiếc váy màu đỏ tươi từ cửa tiệm Lưu Hương. Phần viền váy được thêu bằng chỉ bạc, khi ánh trăng chiếu vào sẽ lấp lánh giống như những gợn sóng.

Triệu Sóc nhìn thấy ta, ánh mắt liền sáng lên.

Ta mỉm cười trước biểu hiện của chàng: “Chàng thấy ta như thế nào?”

“Thoạt nhìn trông cứ như một nàng tiên vậy.” Triệu Sóc cười nói: “Trong yến tiệc ngày hôm nay, e rằng mọi người đều sẽ gh/en tị vì ta có một vị phu nhân tú ngoại huệ trung* như thế này.”

*Tú ngoại huệ trung: (thành ngữ) bên ngoài xinh đẹp, bên trong lại thông minh.

Quả nhiên, lúc chúng ta cùng nhau xuất hiện ở yến tiệc, y phục và cách trang điểm của ta đều được các nữ quyến khen ngợi.

“Váy của Chỉ Âm thật sự rất đẹp. Hôm sau ta cũng sẽ m/ua một bộ.”

“Tỷ tỷ hồ đồ rồi. Sao có thể mặc váy giống với chủ tiệc được.”

“Đúng rồi. Chỉ có Chỉ Âm mặc bộ này mới đẹp.”

Trong khi các nữ quyến đều đang cười đùa, ở phía đối diện, Triệu Sóc đang ở cùng các quan khách khác nhưng vẫn nhìn ta nở nụ cười triều mến.

Nhưng chỉ trong chốc lát, sắc mặt Triệu Sóc đã thay đổi. Chàng nhìn về phía sau ta, trong ánh mắt dường như mang một nét âm u như đang dâng lên từng đợt sương m/ù.

Ta quay đầu lại nhìn cũng chợt ngây người.

Tiếng đàn sáo vang lên, một ca kỹ xuất hiện duyên dáng cùng bộ váy đỏ thướt tha, mái tóc đen như mực, làn da trắng hơn cả tuyết.

Mà điều khiến ta hoàn toàn choáng váng đó là…

Ả ta mặc chiếc váy giống hệt chiếc của ta.

Tất cả quan khách đều im lặng, ánh mắt không ngừng nhìn ta rồi lại nhìn ca kỹ đó.

Cuối cùng, Triệu Sóc bỗng nhiên đứng dậy, đ/ập vỡ chiếc chén ngọc trong tay rồi quát lên: “Hoang đường!”

Tiếng đàn sáo chợt dừng lại, ca kỹ đó đứng ch/ôn chân tại chỗ, dáng vẻ vô cùng bất lực.

2.

“Người đâu, cởi váy của ả ta ra.”

Đám người hầu lập tức tiến tới, chiếc váy đỏ tươi rơi xuống đất, chỉ còn lại bộ đồ bên trong trắng tinh.

Ca kỹ quỳ xuống đất, dáng vẻ giữa cái lạnh trong gió đêm thật sự rất đáng thương.

“Văn Oanh đã m/ua chiếc váy này tại cửa tiệm Lưu Hương. Ta thật sự không biết làm vậy là mạo phạm đến phu nhân…”

Ả quỳ trên đất trong bộ quần áo mỏng manh giữa đêm lạnh, đôi vai mảnh khảnh không ngừng run lên, hiển nhiên là đang sợ hãi đến phát khóc rồi.

Sắc mặt Triệu Sóc lạnh lùng nói: “Ra ngoài.”

Nữ ca kỹ đứng dậy, ánh mắt lưu luyến nhìn Triệu Sóc.

Tuy nhiên chỉ được một lúc, nàng liền cụp mắt xuống, quay người rời đi.

Triệu Sóc đi đến bên cạnh và nắm ch/ặt tay ta, thì thầm: “Phu nhân, vừa rồi chỉ là màn dạo đầu thôi, chúng ta tiếp tục yến tiệc nhé?”

Ta không nói gì.

Thật lâu sau đó, ta mới nghiêng đầu nhìn thử ánh mắt của Triệu Sóc, khẽ nói: “Triệu Sóc, trong danh sách của đoàn hát rõ ràng không có tên ả.”

“Chàng nói xem là ai mời ả đến đây?”

Thọ yến tối hôm đó kết thúc bằng lời cáo bệ/nh của ta. Ta nói thân thể có chút không khỏe nên cần về sớm nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, ta bị đ/á/nh thức bởi tiếng quất roj, là Triệu Sóc đang đ/á/nh người hầu.

“Là ai đưa ả ta đến?”

Ta khoác áo đứng dậy, đi vào trong sân, vừa hay nhìn thấy Triệu Sóc đ/á vào tên người hầu: “Ngươi có nói hay không?”

“Tướng công.” Ta bình tĩnh nói: “Sao chàng lại ph/ạt người của mình trong viện của thiếp?”

Diễn trò như vậy thật không cần thiết.

“Phu nhân…” Tên người hầu bị Triệu Sóc đạp đến quỳ gối bên cạnh ta: “Phu nhân, đêm qua là do chúng thuộc hạ sơ suất nên mới để Liễu cô nương trà trộn vào. Hầu gia thật sự không biết chuyện này.”

“Nếu làm ảnh hưởng đến tình cảm của hầu gia và phu nhân, chúng tiểu nhân thật tội đáng muôn ch*t!”

Ta nhìn khổ nhục kế của đám người này với vẻ mặt thờ ơ.

Trong danh sách đoàn hát đến thọ yến của ta không hề có tên Liễu Văn Oanh.

Mà ngay từ đầu vốn dĩ cũng không có khả năng ả ta sẽ xuất hiện. Ả ta là hoa khôi của Xuân Yên Lâu và cũng không có bất kì quan gia nào sẽ mời đến hát trong thọ yến của phu nhân mình.

Huống chi Triệu Sóc lại là con trai đ/ộc nhất của Hầu phủ. Khách khứa đêm qua đều có thân phận cao quý, sự xuất hiện của Liễu Văn Oanh sẽ làm mất hết thể diện của Hầu phủ.

Ta vòng qua tên người hầu đó, đi đến trước mặt Triệu Sóc: “Phu quân, chúng ta nói chuyện đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi tính cách xấu xa nhưng thực sự xinh đẹp.

Chương 6
Từ nhỏ đến lớn, những chàng trai theo đuổi tôi đã thay đổi hết người này đến người khác, chỉ có Bùi Thời Xuyên - bạn thời niên thiếu - vẫn luẩn quẩn bên tôi. Từ việc mỗi ngày đều mang hoa tặng tôi chỉ để bị tôi vứt thẳng vào thùng rác, đến khi trở thành người khác giới duy nhất bên cạnh tôi. Bước chuyển này, Bùi Thời Xuyên đã dành trọn 10 năm. Tất cả mọi người đều nói với tôi rằng đồng hành là lời tỏ tình dài lâu nhất, cả đời này tôi sẽ không gặp được người thứ hai như Bùi Thời Xuyên. Một ngày nọ, tôi dồn hết can đảm muốn chấp nhận anh ấy. Nhưng vô tình nhìn thấy trên đầu giường em gái tôi cũng có đóa cát cánh trắng giống hệt anh ấy tặng. Tôi đứng hình. Hôm sau đến trường, Bùi Thời Xuyên mang cho tôi một đóa hồng đỏ. Tôi nhíu mày, chẳng thèm nhìn liền vứt vào thùng rác. Anh ấy ngơ ngác, nhưng không giận, chỉ cười hiền tiến lại gần: "Sao thế? Anh làm gì sai à?" Từ năm 7 tuổi đến 17 tuổi, bất kể tôi giận dỗi thế nào, anh ấy luôn nhường nhịn tôi như vậy. Lần nghiêm trọng nhất, tôi vô ý làm vỡ chiếc ngọc bội mẹ đã khuất để lại cho anh. Đỏ mắt định xin lỗi, Bùi Thời Xuyên chỉ nhẹ nhàng hỏi tay tôi có bị thương không. Dù sau đó, anh lặng lẽ trốn một chỗ khóc thầm. Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi. Tôi ngoảnh mặt hỏi gằn: "Hôm qua anh tặng em hoa cát cánh trắng, sao em gái em cũng có?" Bùi Thời Xuyên khẽ cười: "Không liên quan gì đến anh đâu. Biết em ghét cô ấy nên anh chưa từng tiếp xúc." Cũng phải, Bùi Thời Xuyên và Tống Quế Du chưa từng nói chuyện quá vài câu, sao có thể tặng hoa cho cô ấy được? Tôi thở phào nhẹ nhõm, định bỏ qua tự ái xin lỗi anh thì chuông vào lớp vang lên. Tôi viết mảnh giấy nhét vào ngăn bàn anh. Nhưng phát hiện trong ngăn bàn Bùi Thời Xuyên có một bức thư. Màu hồng phấn, trên đó còn có trái tim nhỏ. Nét chữ tôi nhận ra ngay. Là em gái tôi, Tống Quế Du.
Báo thù
Hiện đại
Vườn Trường
0
Nến Âm Chương 13