Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1315: Ta để cho các ngươi đi rồi sao?

05/03/2025 10:10

---

Cẩu Tạp Chủng, không một ai biết lai lịch của hắn, lại càng không biết tên họ, lại chỉ biết được, thực lực của người này, tại Độc Lập Châu hoàn toàn có thể hoành hành không cố kỵ, có thể nói là không có bất kỳ địch thủ nào.

Rất ít người biết được tướng mạo của Cẩu Tạp Chủng. Nhưng mà Không Sợ Minh, bởi vì trước đó Minh chủ Tóc Húi Cua ca muốn trả th/ù Cẩu Tạp Chủng, vì vậy mới dẫn đến việc Không Sợ Minh cũng không hề xa lạ với gương mặt của gã Cẩu Tạp Chủng này.

Thấy lão già bị Cẩu Tạp Chủng một chiêu đ/á/nh gục tại chỗ, từng người từng người được lão ta mang tới c/âm như hến, thật giống như ngay cả hô hấp cũng chậm lại.

Ai lại có thể nghĩ đến, Minh chủ Không Sợ Minh lại có thể ở cùng một chỗ với Cẩu Tạp Chủng…

Hai người này, rõ ràng là không vừa ý lẫn nhau cơ mà?

"Đi... Đi mau!!"

Một gã hắc y nhân trong đám, nhìn Cẩu Tạp Chủng đứng ở bên cạnh Diệp Oản Oản, toàn thân đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt. Việc Minh chủ và Cẩu Tạp Chủng ở chung một chỗ, nhất định phải nhanh chóng quay trở về báo cáo lại cho trưởng lão.

"Ta…để cho các ngươi đi rồi sao?"

Ánh mắt lạnh giá thấu xươ/ng của nam tử tóc dài, chậm rãi quét qua mọi người.

Nghe lời nói này, tất cả mọi người ở đây đều không một ai dám nhúc nhích chút nào.

"Cẩu gia... Cẩu gia! Đây đều là hiểu lầm!" Gã đàn ông cầm đầu nhìn Cẩu Tạp Chủng, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như suối.

"Ngươi gọi ta là gì?" Cẩu Tạp Chủng nhàn nhạt mở miệng nói.

"Không không không!! Gia gia, ngài là gia gia của tôi..." Nam tử cầm đầu khóc không ra nước mắt. Hắn làm sao biết được Cẩu Tạp Chủng có tên gọi là gì? Người Độc Lập Châu, không phải đều gọi hắn ta là Cẩu Tạp Chủng sao...??

"Các ngươi thuộc Không Sợ Minh?" Nam tử tóc dài hỏi.

"Chuyện này..." Nam tử cầm đầu theo bản năng nhìn về phía Diệp Oản Oản. Bọn họ đích x/á/c là người của Không Sợ Minh, nhưng... hôm nay tới ám sát Minh chủ, thân phận tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài...

Chỉ bất quá, đối mặt với Cẩu Tạp Chủng, bọn họ cũng không hề dám nói dối chút nào. Nếu không, tối nay rất có thể không cách nào sống sót rời khỏi sò/ng b/ạc.

"Vâng... Đúng thế!!" Ở dưới khí thế đầy u/y hi*p của Cẩu Tạp Chủng, nam tử chỉ có thể cắn răng thừa nhận.

Theo tiếng nói rơi xuống, nam tử tóc dài vô tình hay cố ý hướng về phía Diệp Oản Oản bên cạnh mình nhìn lại.

"Cút đi!" Nam tử tóc dài nhàn nhạt mở miệng.

Nghe được câu này, mọi người Không Sợ Minh như được đại xá, trong nháy mắt liền vọt ra khỏi sò/ng b/ạc.

Chỉ chốc lát sau, ánh mắt của nam tử tóc dài rơi vào trên người Diệp Oản Oản.

Bị ánh mắt của Cẩu Tạp Chủng nhìn chăm chú, Diệp Oản Oản run lên trong lòng. Tóc Húi Cua ca... Kiếp trước ta và ngươi có th/ù oán sao? Ngươi rốt cuộc đã đắc tội với cái đồ chơi gì...

"Bọn họ là người của Không Sợ Minh." Nam tử tóc dài nhìn lấy Diệp Oản Oản, mở miệng nói.

"Ồ... Hình như là vậy!!" Diệp Oản Oản lúng túng cười một tiếng.

"Nếu như tôi nhớ không lầm, mới vừa rồi bọn họ gọi cô là Minh chủ." Nam tử tóc dài như có điều gì suy nghĩ.

"Hả... Là môn chủ!!" Diệp Oản Oản liền vội vàng giải thích: "Xin anh ngàn vạn lần chớ hiểu lầm!! Tôi là người b/án cửa, sinh ý cũng không tệ lắm, cho nên có một cái biệt danh gọi là Môn-Chủ."

* Môn chủ: chủ tiệm b/án cửa.

"B/án cửa?" Nam tử tóc dài hơi sững sờ.

"Đúng đúng đúng, chính là b/án cửa!!! Cửa sắt, cửa gỗ, cửa kính, cửa gì cũng đều b/án..." Diệp Oản Oản liền vội vàng gật đầu.

"Cẩu gia, tôi có thể đi được chưa??" Diệp Oản Oản trên mặt là một nụ cười đầy nịnh nọt.

Con mịa nó, người đàn ông trước mắt này, thật là gã Boss đ/áng s/ợ nhất Độc Lập Châu! Một chiêu đ/á/nh ngã Tóc Húi Cua ca thời kỳ cường thịnh, chỉ một thân một mình thiếu chút nữa đã hủy diệt một cổ tộc lánh đời…

Năm đó, Tóc Húi Cua ca rốt cuộc cuồ/ng vọng đến trình độ nào, ngay cả loại Boss đ/áng s/ợ như thế này cũng dám tùy ý trêu chọc...

Nghe nói, Tóc Húi Cua ca năm đó hẹn Cẩu Tạp Chủng tỷ võ công bằng, nhưng lại ở trong bóng tối mai phục không ít cường giả Không Sợ Minh. Sau khi Cẩu Tạp Chủng ngừng chiến, liền ra lệnh một tiếng, để cho cường giả Không Sợ Minh toàn bộ xuất hiện, đ/á/nh hội đồng Cẩu Tạp Chủng...

Chỉ bất quá, đám cường giả Không Sợ Minh kia, cuối cùng đều bị Cẩu Tạp Chủng tả xung hữu đột, tử thương trầm trọng.

**Dạo này dịch giả bận nên ra chương hơi chậm nha mọi người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Xoá bỏ Omega Chương 15
5 Tắt đèn Chương 8
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
1.28 K
Nghiệt Châu Chương 6