Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1315: Ta để cho các ngươi đi rồi sao?

05/03/2025 10:10

---

Cẩu Tạp Chủng, không một ai biết lai lịch của hắn, lại càng không biết tên họ, lại chỉ biết được, thực lực của người này, tại đ/ộc Lập Châu hoàn toàn có thể hoành hành không cố kỵ, có thể nói là không có bất kỳ địch thủ nào.

Rất ít người biết được tướng mạo của Cẩu Tạp Chủng. Nhưng mà Không Sợ Minh, bởi vì trước đó Minh chủ Tóc Húi Cua ca muốn trả th/ù Cẩu Tạp Chủng, vì vậy mới dẫn đến việc Không Sợ Minh cũng không hề xa lạ với gương mặt của gã Cẩu Tạp Chủng này.

Thấy lão già bị Cẩu Tạp Chủng một chiêu đá/nh gục tại chỗ, từng người từng người được lão ta mang tới c/âm như hến, thật giống như ngay cả hô hấp cũng chậm lại.

Ai lại có thể nghĩ đến, Minh chủ Không Sợ Minh lại có thể ở cùng một chỗ với Cẩu Tạp Chủng…

Hai người này, rõ ràng là không vừa ý lẫn nhau cơ mà?

"Đi... Đi mau!!"

Một gã hắc y nhân trong đám, nhìn Cẩu Tạp Chủng đứng ở bên cạnh Diệp Oản Oản, toàn thân đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt. Việc Minh chủ và Cẩu Tạp Chủng ở chung một chỗ, nhất định phải nhanh chóng quay trở về báo cáo lại cho trưởng lão.

"Ta…để cho các ngươi đi rồi sao?"

Ánh mắt lạnh giá thấu xươ/ng của nam tử tóc dài, chậm rãi quét qua mọi người.

Nghe lời nói này, tất cả mọi người ở đây đều không một ai dám nhúc nhích chút nào.

"Cẩu gia... Cẩu gia! Đây đều là hiểu lầm!" Gã đàn ông cầm đầu nhìn Cẩu Tạp Chủng, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như suối.

"Ngươi gọi ta là gì?" Cẩu Tạp Chủng nhàn nhạt mở miệng nói.

"Không không không!! Gia gia, ngài là gia gia của tôi..." Nam tử cầm đầu khóc không ra nước mắt. Hắn làm sao biết được Cẩu Tạp Chủng có tên gọi là gì? Người đ/ộc Lập Châu, không phải đều gọi hắn ta là Cẩu Tạp Chủng sao...??

"Các ngươi thuộc Không Sợ Minh?" Nam tử tóc dài hỏi.

"Chuyện này..." Nam tử cầm đầu theo bản năng nhìn về phía Diệp Oản Oản. Bọn họ đích x/ác là người của Không Sợ Minh, nhưng... hôm nay tới ám sát Minh chủ, thân phận tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài...

Chỉ bất quá, đối mặt với Cẩu Tạp Chủng, bọn họ cũng không hề dám nói dối chút nào. Nếu không, tối nay rất có thể không cách nào sống sót rời khỏi sò/ng b/ạc.

"Vâng... Đúng thế!!" Ở dưới khí thế đầy u/y hi*p của Cẩu Tạp Chủng, nam tử chỉ có thể cắn răng thừa nhận.

Theo tiếng nói rơi xuống, nam tử tóc dài vô tình hay cố ý hướng về phía Diệp Oản Oản bên cạnh mình nhìn lại.

"Cút đi!" Nam tử tóc dài nhàn nhạt mở miệng.

Nghe được câu này, mọi người Không Sợ Minh như được đại xá, trong nháy mắt liền vọt ra khỏi sò/ng b/ạc.

Chỉ chốc lát sau, ánh mắt của nam tử tóc dài rơi vào trên người Diệp Oản Oản.

Bị ánh mắt của Cẩu Tạp Chủng nhìn chăm chú, Diệp Oản Oản run lên trong lòng. Tóc Húi Cua ca... Kiếp trước ta và ngươi có th/ù oán sao? Ngươi rốt cuộc đã đắc tội với cái đồ chơi gì...

"Bọn họ là người của Không Sợ Minh." Nam tử tóc dài nhìn lấy Diệp Oản Oản, mở miệng nói.

"Ồ... Hình như là vậy!!" Diệp Oản Oản lúng túng cười một tiếng.

"Nếu như tôi nhớ không lầm, mới vừa rồi bọn họ gọi cô là Minh chủ." Nam tử tóc dài như có điều gì suy nghĩ.

"Hả... Là môn chủ!!" Diệp Oản Oản liền vội vàng giải thích: "Xin anh ngàn vạn lần chớ hiểu lầm!! Tôi là người b/án cửa, sinh ý cũng không tệ lắm, cho nên có một cái biệt danh gọi là Môn-Chủ."

* Môn chủ: chủ tiệm b/án cửa.

"B/án cửa?" Nam tử tóc dài hơi sững sờ.

"Đúng đúng đúng, chính là b/án cửa!!! Cửa sắt, cửa gỗ, cửa kính, cửa gì cũng đều b/án..." Diệp Oản Oản liền vội vàng gật đầu.

"Cẩu gia, tôi có thể đi được chưa??" Diệp Oản Oản trên mặt là một nụ cười đầy nịnh nọt.

Con mịa nó, người đàn ông trước mắt này, thật là gã Boss đ/áng s/ợ nhất đ/ộc Lập Châu! Một chiêu đá/nh ngã Tóc Húi Cua ca thời kỳ cường thịnh, chỉ một thân một mình thiếu chút nữa đã hủy diệt một cổ tộc lánh đời…

Năm đó, Tóc Húi Cua ca rốt cuộc cuồ/ng vọng đến trình độ nào, ngay cả loại Boss đ/áng s/ợ như thế này cũng dám tùy ý trêu chọc...

Nghe nói, Tóc Húi Cua ca năm đó hẹn Cẩu Tạp Chủng tỷ võ công bằng, nhưng lại ở trong bóng tối mai phục không ít cường giả Không Sợ Minh. Sau khi Cẩu Tạp Chủng ngừng chiến, liền ra lệnh một tiếng, để cho cường giả Không Sợ Minh toàn bộ xuất hiện, đá/nh hội đồng Cẩu Tạp Chủng...

Chỉ bất quá, đám cường giả Không Sợ Minh kia, cuối cùng đều bị Cẩu Tạp Chủng tả xung hữu đột, tử thương trầm trọng.

**Dạo này dịch giả bận nên ra chương hơi chậm nha mọi người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ôn Cố Chương 13
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

MƯỜI TÁM CUỘC HÔN NHÂN MA, CHIẾC VÁY CƯỚI CỦA TÔI CHẤT CHỨA QUÁ NHIỀU OÁN HẬN

Chương 8 - Hết
Bà mối ở địa phủ nhìn thấy tôi là trốn. Bởi vì bộ váy cưới màu đỏ trên người tôi, oán khí nặng đến mức ngay cả Diêm Vương cũng phải đi đường vòng. Tay nghề của bà nội quá tốt, mỗi mũi kim đều khâu vào đó sự chấp niệm của bà dành cho tôi, khiến tôi sau khi chết trở thành món hàng đắt khách. Quỷ Vương các phương tranh nhau muốn cưới tôi, sính lễ xếp đầy cả cầu Nại Hà. Tôi không muốn gả cho người ta, chỉ muốn về nhà thăm bà nội. Khó khăn lắm mới bay về được quê cũ, lại thấy bà nội đang xỏ kim chỉ đối diện với một bộ đồ liệm nam mới tinh. Đôi mắt đục ngầu của bà nhìn chằm chằm vào hư không, lẩm bẩm tự nói: "Cháu gái một mình ở dưới đó cô đơn, bà nội sẽ đưa tên phụ bạc đó xuống bầu bạn với cháu ngay đây." Ngoài cửa, tên cặn bã đã hại chết tôi, đang từng bước đi vào trong sân.
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
3
Tuyết Đầu Mùa Chương 10