Miên Miên

Chương 10

30/09/2025 16:40

Lục Cận lái xe bằng một tay, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Vốn là người ít lời, vậy mà lúc này anh như thể được gắn động cơ, nói không ngừng:

“Anh và Lâm Nhược là bạn cùng đại học. Lúc anh khởi nghiệp ban đầu, cô ấy giúp anh rất nhiều. Anh tập trung vào nghiên c/ứu bằng sáng chế, còn cô ấy chạy lo đầu tư. Lúc sự nghiệp xuống dốc, cũng là cô ấy ở bên anh.”

“Cô ấy rất hiểu anh đó là thứ tích lũy từ năm này sang năm khác.”

“Vì thế ngoài tập đoàn Lục thị, anh còn chia cổ phần cho cô ấy ở nhiều công ty khác liên quan đến chuyên môn của cô ấy. Còn có một công ty vốn 100% đứng tên cô ấy.”

“Cô ấy không thích xuống các công ty con, nên mới ở lại Lục thị làm tổng thư ký cho anh.”

Bên ngoài trời mưa như trút, từng hạt đ/ập vào cửa kính nghe thình thịch.

Tôi kéo dây an toàn, nhất thời không biết phải đáp lại thế nào.

Chỉ chậm rãi nói một câu:

“Em biết mà, hai người rất hợp, rất ăn ý.”

“Nhân viên trong công ty cũng nói vậy.” Anh nhẹ cười.

Góc nghiêng của anh rất đẹp, đặc biệt là khi cười chỉ tiếc anh rất ít cười.

Xe dừng lại ở tầng hầm biệt thự của Lâm Nhược. Cô đã đợi sẵn ở đó, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tôi, nụ cười trên mặt cô lập tức đông cứng lại.

“Sao cô lại tới đây?”

Cô cau mày, ngồi xuống ghế sau. Từ gương chiếu hậu, tôi thấy cô nhìn tôi:

“Cô không phải đã nghỉ việc rồi sao?”

“Cô ấy nghỉ rồi không còn là nhân viên của tôi nữa. Cô ấy là bạn gái tôi.”

Lục Cận mỉm cười, ung dung giới thiệu tôi, rồi n/ổ máy xe:

“Tôi và Lạc Miên quen nhau mấy tháng rồi. Trước khi cô ấy vào công ty, chúng tôi đã ở bên nhau.”

Bầu không khí trong xe ngay lập tức đóng băng.

Tôi không nói gì.

Lục Cận cũng im lặng.

Một lúc lâu sau, Lâm Nhược mới nói:

“Hóa ra anh vẫn thích cô ấy.”

“Thích.” — Anh đáp gọn lỏn.

Ôi trời ơi…

Tự dưng tôi thấy mình ngồi đây quá thừa thãi.

Lục Cận đưa Lâm Nhược đi đăng ký khám bệ/nh. Cô được chẩn đoán viêm dạ dày cấp dẫn đến sốt, phải truyền nước.

Tôi mở điện thoại, thấy Lục Phù nhắn tới mấy chục tin:

【Hai người đang ở bệ/nh viện Nhân Dân thành phố đúng không?!】

【Tôi với Lục Diễu tới ngay! Bảo chú tôi cứ đợi đấy!】

Tôi và Lục Phù từng sợ nhau bị b/ắt c/óc nên cài định vị. Bất kể tôi ở đâu, cô ấy đều biết.

Vì thế ba phút sau Lục Phù xông thẳng vào bệ/nh viện.

Cô gần như lao tới trước mặt Lục Cận.

Chỉ thẳng tay vào anh:

“Chú à, trước giờ cháu luôn tôn trọng chú, nhưng hôm nay cháu thấy chú thật x/ấu xa!”

Lục Cận: “?”

Đến cả Lục Diễu cũng hừ lạnh, mỉa mai:

“Chú à, đàn ông tụi cháu có thể cả đời không lấy vợ, nhưng không thể hại đời con gái nhà người ta.”

“Ý là sao?” Lục Cận khoanh tay dựa vào tường, quét mắt nhìn hai đứa.

Lục Phù kéo tôi đứng dậy:

“Miên Miên, đi thôi! Đàn ông như chú tao không cần cũng được!”

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Tôi có linh cảm nó liên quan tới bạch nguyệt quang đã mất của anh.

“Chú tao coi mày là thế thân!!!”

Mắt Lục Phù đỏ hoe:

“Tất cả là lỗi của tao! Tại tao gửi nhầm tài khoản WeChat cho mày! Hại m/aỳ bị chú tôi b/ắt n/ạt như thế! Tao đoán không sai — chú tao thấy mày giống bạch nguyệt quang đã ch*t nên mới tiếp cận mày!!!”

Cô vừa nói vừa rút ảnh ra:

“Ảnh trong căn gác xép! Không nói giống y đúc thì cũng cùng khuôn đúc ra!!!”

Cô đặt ảnh trước mặt tôi.

Lục Phù đã khóc:

“Tao giới thiệu bạn trai cho mày! Mấy anh mẫu nam của tao còn tốt hơn chú tao!!!”

Tôi nhìn kĩ bức ảnh.

Rồi hít một hơi thật sâu:

“…Ơ, chẳng phải… đó là mình sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
276
5 Hòm Nữ Chương 12
6 Hòe Âm Dụ Hồn Chương 14
7 GƯƠNG BÓI Chương 25
11 Bái Thủy Thần Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm