Mềm mại như vậy

Chương 17

08/12/2025 18:31

Vừa về đến nhà trông Thẩm Ngọc Ân được một lúc, em đã tỉnh.

Tôi vừa cúi mặt lại gần đã ăn ngay một cái t/át.

Chắc chắn đây là ngày tôi bị đá/nh nhiều nhất trong hai mươi bảy năm cuộc đời.

Em nhăn mặt vừa gi/ận vừa tủi thân: "Sao anh dám đá/nh dấu em?"

"Rồi em phải làm sao từ giờ?"

"Anh muốn ăn thêm cái nữa không?"

Em chẳng thèm đáp, quay lưng chui vào chăn, người cứ rung rung, lại rơi ngọc trai lớn cho tôi xem.

Tôi kéo nhẹ chăn, em liền cuộn tròn hơn.

"Muốn kết hôn ở đâu?"

Đột nhiên dừng lại, em lật người dậy: "Anh nói gì cơ?"

"Đã đá/nh dấu thì phải chịu trách nhiệm chứ?"

"Nhưng mà..."

"Nhưng cái gì?"

"Chưa ly hôn mà kết hôn tiếp là phạm pháp đấy."

Miệng nói vậy nhưng đôi mắt em đầy mong đợi.

Nhìn thế khiến lòng tôi mềm nhũn.

"Không phải, anh sẽ ly dị anh trai em ngay."

Em há hốc mồm kinh ngạc: "Hai người... ly hôn?"

"Ừ."

"Nhưng mà, ly hôn không phải sẽ tổn thất rất lớn sao?"

Tôi cười, cúi xuống hôn khóe môi em: "Đừng đọc nhiều tiểu thuyết quá."

"Không nghiêm trọng thế, cùng lắm... thiệt hại vài chục triệu thôi."

Em nhíu mày, liếc mắt sang chỗ khác: "Vài chục triệu cũng nhiều lắm rồi..."

Trông em lúc này khiến tôi chỉ muốn cắn, véo, ngh/iền n/át em ra.

"Ừ, nên em đi ki/ếm tiền trả n/ợ anh đi."

"Sao lại để em trả?"

"Anh ly hôn là vì em đó."

Cậu ngẩn người ra, nhưng nhanh chóng gật đầu: "Được, em sẽ vừa học vừa làm trả n/ợ anh."

"Vừa học vừa làm?"

"Đương nhiên rồi, em mới mười chín tuổi, đang đi học mà."

Câu nói đó của em khiến tôi chợt nhận ra khoảng cách tuổi tác.

Không dám nghĩ sâu.

Nghĩ một chút thôi, năm nay em học đại học năm hai, còn hồi tôi năm hai đại học... em mới lớp sáu.

Nghĩ đến đây toàn thân tôi rùng mình.

Cảm giác ấy càng rõ khi đưa em đến trường.

Em vẫy tay nói: "Em đi nhé, Hạ Vân."

Y hệt hồi nhỏ tôi nói: "Con đi học đây, ba mẹ."

Tôi vội kéo em lại: "Này, gọi cái gì ngọt ngào đi chứ?"

"Gọi gì mới ngọt?"

"Tự nghĩ đi, hỏi làm gì?"

Em nhăn mặt suy nghĩ, tôi vừa hôn vừa thúc giục: "Nghĩ ra chưa cậu bạn?"

Bị tôi véo gáy hôn đến ngạt thở, em thở dốc: "Ừm..."

"Chồng..."

Tim tôi chùng xuống, em đã đỏ mặt trốn khỏi vòng tay tôi.

Chưa kịp giữ em lại, điện thoại đổ chuông - Khương Du nhân lúc tôi áy náy mà trả giá c/ắt cổ.

Công ty ngập đầu việc, dù ly hôn không khiến gia tộc họ Hạ khủng hoảng.

Nhưng trải qua một đò/n đ/au, tôi buộc phải dồn hết tinh thần làm việc, chẳng còn thời gian nhàn rỗi.

Đầu óc rối bời, tôi lại đưa mắt nhìn theo bóng lưng đeo balo lắc lư kia.

Mang theo cả sự nhẹ nhàng và niềm vui tinh nghịch.

Ch*t ti/ệt.

Mấy tỷ bỏ ra.

Xứng đáng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ở cữ mẹ xót con chuyển cho trăm vạn, chồng cuỗm sạch trả nợ xe cho em gái, tôi ôm con gọi thẳng cảnh sát

Chương 24
Trước đây tôi từng nhắc với Lâm Phong về chuyện chi tiêu trong gia đình, anh ấy nói tiền của mình phải dùng để trả nợ mua nhà, mua xe (chiếc xe này anh ấy mua sau khi kết hôn và vẫn đang trả góp), còn phải gửi tiền sinh hoạt phí cho mẹ (mẹ chồng lấy danh nghĩa chăm sóc tôi nên mỗi tháng Lâm Phong đều cố định gửi ba nghìn), còn các khoản chi tiêu hàng ngày trong nhà thì bảo tôi cứ ứng trước, chuyện sau này tính sau.
Tình cảm
0