Thay Da Đổi Mệnh

Chương 5

10/07/2024 17:55

Thôn chúng tôi rất hẻo lánh rất nghèo, người trong thôn đến kỳ đổi da 18 tuổi thường thường đều sẽ tuỳ ý tìm da để đổi.

Có khi là nam nữ sống một mình ở thôn bên cạnh, có khi là đi xa chút, đi vào thành phố tìm người lang thang.

Người trong thôn rất nhát gan, không dám tùy tiện ra tay với những bộ da tốt.

Bố mẹ tôi và bà nội đều như vậy.

Nhưng chị họ không như thế.

Chị họ là người đỗ đại học đầu tiên của thôn chúng tôi.

Tuy chỉ là một trường đại học chuyên khoa.

Tôi không hay nghe được thông tin của chị ấy, chỉ nghe nói năm thứ hai chị ấy ra ngoài học đã bị người ta b/ắt n/ạt ứ/c hi*p.

Đối phương là con nhà giàu kiêu căng có tiếng của học viện nghệ thuật.

Năm thứ ba, tôi nghe nói chị họ đã đổi da, là một bộ da rất tốt.

Sau đó nữa, chính là một tháng trước khai máy quay “Đổi cuộc đời cho nhau”.

Mẹ kéo tôi vào trong phòng, phấn khích nói với tôi: “Chị họ con có tiền đồ rồi, muốn về nhà xây dựng quê nhà.”

“Mẹ đã tìm cho con và anh trai con một đứa một bộ da tốt rồi!”

...

Chị họ bây giờ tên Tống Thanh Noãn, có lai lịch, có bối cảnh.

Gần như không ai có thể ngờ được, dưới lớp da của chị ấy lại là một người khác.

“Đây là tài liệu cụ thể từ bé đến lớn của Tần Nghiên.” Chị họ ném một cuốn sổ dày cộp tới: “Cách nhà còn có 5 tiếng đồng hồ nữa, em cố gắng ghi nhớ nó vào đầu.”

“Em nên biết rằng...”Chị họ hơi dừng lại, ngữ khí thêm phần nghiêm trọng: “Kiểu người như chúng ta nếu như bị phát hiện, chắc chắn không sống được.”

Dị loại sẽ bị coi thành quái vật, sẽ biến thành đối tượng bị mọi người cùng tấn công.

Bởi vì chưa biết thế nên sợ hãi.

Tôi nhận lấy cuốn sổ, ánh mắt hơi động: “Em biết rồi.”

...

Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ nhìn thấy nhiều nhà lầu xe hơi như vậy.

Sự phồn hoa của thành phố lớn vượt xa khỏi tưởng tượng của tôi.

Tôi siết tay áo, kìm nén sự kích động trong lòng.

Chiếc xe chầm chậm lái đến khu người giàu ở trung tâm thành phố, nơi đây đều là biệt thự trang hoàng sa hoa.

Chiếc xe chậm chạp dừng lại trước một căn biệt thự nằm sâu nhất bên trong.

Tôi mở cửa xuống xe, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy một bóng người đứng ở trước cửa.

Thiếu niên lười biếng dựa vào cột nhà, khoanh tay nhìn về phía này.

Rõ ràng là một khuôn mặt xa lạ, nhưng ánh mắt đó lại rất quen thuộc.

Là anh trai đã đổi da của tôi, Lâm Thành.

Hiện giờ, anh ấy tên Tần An.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vương Phi Lười Biếng: Dựa Bói Toán, Nằm Không Cũng Thắng Hậu Cung

Chương 6
Ngày đầu tiên nhập cung, ta tự bói cho mình một quẻ. Quẻ hiện lên: Chẳng cần làm gì, nằm yên cũng thắng. Tin ngay! Từ đó bắt đầu cuộc sống ăn no ngủ kỹ như cá ướp muối. Tuyển tú? Không đi. Vấn an Hoàng hậu? Giả bệnh. Hoàng thượng gọi thị tẩm? Lập tức hắt hơi sổ mũi dây chuyền. Hậu cung tranh đấu sống mái. Ta trong góc sân nhỏ cạnh lãnh cung ngủ say sưa chẳng thiết trời đất. Nỗi phiền muộn duy nhất là đồ ăn từ Ngự Thiện Phòng ngày càng qua loa. Rau xanh đậu hũ. Đậu hũ rau xanh. Mặt xanh lè vì ngán. Cho đến hôm ấy. Con mèo Ba Tư của Quý phi bỗng mất tích. Cả cung điện nháo nhào đi tìm. Ồn ào đến nỗi ta chẳng chợp mắt được giữa trưa. Vác bộ tóc rối bù, ta đẩy cánh cổng sân ọp ẹp kẽo kẹt. Nhặt đại cành cây khô. Vạch vài đường dưới đất. "Đến góc đông nam Ngự Hoa Viên, xem trong khe đá tầng thứ ba giả sơn ấy." Cung nữ thái giám đi ngang nhìn ta như xem thằng ngốc. Ta ngáp dài, rụt về sân tiếp tục ngủ. Nửa canh giờ sau. Quý phi ôm con mèo tưởng đã mất. Đứng trước cổnh viện ta. Mặt biến sắc như lọ sơn đổ. "Ngươi... làm sao biết được?" Ta dụi mắt lè nhè. "Bói đấy."
Cổ trang
Linh Dị
Nữ Cường
105