Hướng Của Thời Gian

Chương 6

19/11/2025 22:41

“Anh Tiểu Xuyên… lúc đầu đúng là em chỉ muốn tìm một chỗ dựa…”

Tiểu Thu khó khăn mở miệng.

“Nhưng sau đó… sau đó tất cả đều là thật lòng.”

Nói đến một nửa, nước mắt cậu ấy đã không kìm được mà rơi lã chã.

Tôi nhớ lúc tôi bị người ta m/ắng là quái vật, cậu ấy cũng đã khóc như vậy.

Khi bọn chúng chế giễu tôi, bảo chị ruột tôi chính là mẹ tôi.

Nhậm Trạch Thu nhút nhát ngày thường vậy mà lao tới ôm ch/ặt lấy chân một đứa trong số chúng.

Nước mắt nước mũi tèm lem, nói cũng không rõ ràng, nhưng tôi lại nghe rất rõ.

Cậu ấy nói:

“Không được m/ắng anh ấy.”

“Cha nó là đồ bi/ến th/ái, mẹ nó là kẻ gi*t người! Còn thằng Thiệu lão nhị là quái vật!”

Đám trẻ kia thấy một đứa yếu ớt như Nhậm Trạch Thu đứng ra, lại càng cười nhạo dữ dội.

Sau khi tôi phát đi/ên đuổi hết chúng đi, đỡ cậu ấy dậy, cậu lại ôm ch/ặt lấy tôi, lặp đi lặp lại câu:

“Anh Tiểu Xuyên không phải quái vật.”

Nhìn thì chỉ biết khóc, chẳng có chút tác dụng gì.

Nhưng chính cái vô dụng ấy lại khiến lòng tôi ấm lên.

Bởi từ trước tới giờ, chưa từng có ai vì tôi mà khóc.

Chưa từng có ai đứng ra bảo vệ tôi.

Khi ấy… lòng chân thành ấy không phải giả.

Nhưng chân tình chẳng phải cũng dễ dàng đổi thay đó sao?

Khóe môi tôi cong lên một nụ cười tà/n nh/ẫn.

Sắc mặt Tiểu Thu lập tức trắng bệch.

“Con người sẽ thay đổi. Giống như mười năm sau cậu sẽ nói— dù tôi có đứng trước mặt cậu, cởi sạch quần, cậu cũng chẳng thể cứng nổi. Dù gì thì, ai lại có phản ứng với chính cơ thể của mình chứ.”

Tiểu Thu bịt tai, ra sức lắc đầu phủ nhận:

“Không thể nào! Không phải như vậy!”

Cơn bực bội trong tôi dâng lên, tôi kéo tay cậu ra, không cho cậu trốn tránh nữa.

Tiếp tục biến lời nói thành những nhát d/ao sắc lạnh.

“Cậu ấy là tương lai của cậu. Cậu ấy nói chán rồi, không còn phản ứng với tôi nữa… chẳng phải nghĩa là— những lần cậu cẩn thận tiến lại gần, những cảm xúc thầm giấu trong mắt, đến cuối cùng… đều chỉ là trò cười sao? Cậu…”

Tôi biết mình không nên nổi gi/ận với Nhậm Trạch Thu của mười năm trước.

Nhưng lòng tôi nghẹn đến khó chịu.

Tôi không thể kh/ống ch/ế được tính khí của mình.

Rõ ràng đã rất lâu rồi tôi không như thế này nữa.

Những lời khó nghe vẫn chưa xả đủ— thì Tiểu Thu bất ngờ đưa tay giữ lấy sau đầu tôi.

Cậu mạnh mẽ kéo tôi xuống, gương mặt áp sát lại, chặn thẳng lên miệng tôi.

N/ão tôi bỗng trống rỗng.

Tiểu Thu thừa cơ tiến vào, tùy ý cư/ớp đoạt không khí trong khoang miệng tôi.

Tôi đưa tay muốn đẩy cậu ra, nhưng cổ tay lại bị cậu nắm ch/ặt.

Trong lúc giằng co, cả hai cùng ngã xuống sofa.

Tôi bị Tiểu Thu đ/è ch/ặt dưới thân.

Như thể muốn chứng minh điều gì đó— nụ hôn của cậu càng lúc càng sâu.

Cậu biết toàn bộ những điểm yếu của tôi.

Rất nhanh, tôi hoàn toàn thất thủ dưới thân cậu.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi đột ngột reo lên.

Là cuộc gọi video của Nhậm Trạch Thu.

Tôi vừa định đưa tay lấy điện thoại thì bị Tiểu Thu chộp mất.

Cậu nhận cuộc gọi, đặt điện thoại cố định trên bàn trà.

Từ loa điện thoại truyền đến tiếng thở nặng nề của Nhậm Trạch Thu.

“Cậu làm gì vậy!” Tôi bắt đầu hoảng lên.

Tiểu Thu không trả lời, ngược lại còn như một con thú nhỏ mất kiểm soát, kéo tay tôi—không cho tôi chạm vào điện thoại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0