Tôi xin nghỉ phép dài hạn ở công ty.
Vì trước đây cứ ba ngày lại bỏ việc không lý do, Giang Tân Tắc đã quen rồi nên cũng không hỏi nhiều.
Anh ấy gần đây đang bận một dự án hợp tác mới, có vẻ rất quan trọng.
Tôi không hiểu gì, cũng chẳng giúp được gì.
Sau khi tự mình về nhà, tôi lủi thủi nh/ốt mình vào trong phòng.
Cả buổi chiều nằm mơ á/c mộng về việc bị Giang Tân Tắc bỏ rơi.
Cuối cùng bị tiếng gõ cửa không ngớt đá/nh thức.
Tôi lờ đờ bò dậy, mở cửa.
Giang Nguyên đang bưng một khay cơm đứng ngoài cửa, cười tươi rói: "Anh ơi, dì Trương gọi anh ăn tối mà anh không trả lời, em bưng lên cho anh đây."
Tôi nói lời cảm ơn: "Anh không có khẩu vị, mọi người cứ ăn đi."
Định đóng cửa lại, nhưng Giang Nguyên lại chặn ở khung cửa, vẫn giữ nụ cười ấy, không hề có ý định rời đi.
Tôi hơi khó chịu lặp lại: "Không ăn, cảm ơn."
Giang Nguyên vẫn cười, không chịu đi. Giống như một cái máy vậy.
Tôi vuốt mặt một cái, đ/è nén sự phiền phức nhận lấy khay thức ăn.
Nhưng Giang Nguyên lại đi theo vào, vẫn giữ nụ cười ấy, đột nhiên lên tiếng từ phía sau: "Anh ơi, anh dạo này gh/en tị với em lắm đúng không? — gh/en tị vì em được ở gần anh cả như thế."
Sự thẳng thắn bất ngờ của cậu ta khiến tôi khựng lại.
Cố giữ bình tĩnh, tôi ho hai tiếng rồi chối bay chối biến.
Giang Nguyên lại ngồi lên lan can ban công, nghiêng đầu đầy âm hiểm: "Đừng giả vờ nữa, anh trai."
"Anh thích Giang Tân Tắc, đúng không?"
Giọng điệu lười biếng kéo dài như đang đùa giỡn.
Sợ hãi luống cuống định đuổi khách.
Khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi cũng thông qua khuôn mặt thành thật ôn hòa của Giang Nguyên, nhìn ra sự á/c ý.
Tất cả những sự khó hiểu và nghi kỵ trước đây đều được x/ác nhận.
...Giang Nguyên chính là cố tình nhắm vào tôi.
Mi mắt tôi gi/ật gi/ật, nhíu mày: "Em muốn làm gì?"
"Em còn có thể làm gì được nữa chứ, anh trai."
Giang Nguyên cười lạnh vài tiếng, vậy mà lại nhấc chân trèo qua lan can — không một lời giải thích, nhảy thẳng xuống từ tầng ba!
Tôi đờ người ra. Đứng ch/ôn chân tại chỗ rất lâu, bên tai mới chậm chạp vang lên một tiếng động lớn.
Lê đôi chân nặng như chì, tôi loạng choạng chạy xuống lầu.
Bên cạnh bãi cỏ, một đám người đông đúc đã đổ xô tới theo tiếng động, hỗn lo/ạn gọi xe c/ứu thương.
Giang Nguyên toàn thân đầy m/áu được họ ôm trong lòng, vẫn không quên nhìn tôi đầy yếu ớt: "Bố mẹ, hai người đừng trách anh, anh ấy cũng không cố ý đâu..."
Mẹ nuôi đ/au lòng khôn xiết, ánh mắt nhìn tôi chợt hiện lên sự oán h/ận xa lạ khiến tôi kinh hãi. Lời biện bạch nghẹn ứ trong cổ họng.
Vai tôi bất ngờ bị ai đó ôm lấy.
Đối diện với Giang Tân Tắc vừa tan làm về, tôi như vớ được cọc, cuối cùng cũng có dũng khí lên tiếng:
"Anh cả, anh nghe em giải thích, em không có..."
"Đưa đến b/ệnh viện trước đã."
Giang Tân Tắc ngắt lời tôi, nhanh chóng xử lý hiện trường, đỡ Giang Nguyên đã được sơ c/ứu lên xe.
Sân vườn ồn ào nhanh chóng trở nên im lặng như tờ.
Bàn tay tôi nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm, ngơ ngác treo lơ lửng giữa không trung.
Anh hai và anh ba trước khi đi liếc nhìn tôi, cười khẩy: "Sau này có người sẽ thất sủng, bị đuổi khỏi nhà rồi đây."