13.

Con d/ao không tính là sắc bén lắm, nhưng cố gắng một chút thì vẫn thấy m/áu.

Thẩm Tiêu từ đầu đến cuối giữ vẻ mặt châm biếm, khoanh tay đứng nhìn tôi.

Đau quá, nhưng cứ làm một hơi cho xong đi, nếu không chỉ kéo dài cảm giác đ/au đớn mà thôi.

Ngay lúc tôi chuẩn bị dồn sức xuống tay, đột nhiên một chiếc đồng hồ đ/ập vào bàn tay đang cầm d/ao của tôi.

Chiếc đồng hồ rất nặng, đ/ập khiến tay tôi lập tức buông d/ao.

"Thẩm Quý! Em dám c//hết thử xem!"

Lận Bách Nhiên bước đi rất vội vã về phía tôi. Phía sau anh ta, một nhóm người mặc áo blouse trắng đi theo sát.

Lận Bách Nhiên đi tới, bàn tay anh ấy giơ ra lại dường như không dám chạm vào tôi.

"Ai cho phép em c//hết! Đau không... đ/au không..."

Không hiểu vì sao, rõ ràng vừa nãy tôi đã chuẩn bị đủ can đảm để c//hết.

Nhưng khi anh ấy hỏi tôi đ/au không, tôi lại uất ức đến cùng cực. Những vết thương ban đầu bị bỏ qua bỗng trỗi dậy uy lực trở lại.

"Đau quá..."

Anh ấy không ở bên tôi lâu, đã nhường chỗ cho bác sĩ.

Sau khi đứng dậy, Lận Bách Nhiên gần như không chút do dự đ/ấm thẳng vào mặt Thẩm Tiêu.

"Mày, cái người tự xưng là anh trai của em ấy, lại trơ mắt đứng nhìn em mình t//ự t//ử sao!"

14.

Thẩm Tiêu gần như bị đ/á/nh ngã xuống đất, nhưng anh ta vẫn gượng cười nịnh nọt với Lận Bách Nhiên.

"Tổng giám đốc Lận, ngài chắc là hiểu lầm rồi. Thằng em tôi nó vốn dĩ như vậy, ở nhà cũng thế, cứ động một chút là đòi t//ự t//ử."

"Nhưng chưa bao giờ là thật cả, ngài cứ yên tâm."

Lận Bách Nhiên gi/ận quá hóa cười, cũng bắt chước vẻ mặt của Thẩm Tiêu mà mỉa mai lại.

"Tôi yên tâm? Thẩm Quý ở bên cạnh tôi những ngày qua chưa từng t//ự t//ử lần nào, ngay cả sợi tóc trên đầu cũng chưa rụng mấy sợi."

"Nhưng em ấy vừa gặp mặt mày vài phút thôi, đã sống c//hết đòi tìm cái c//hết, còn mặt đầy m/áu, mày bảo tao yên tâm?"

Dường như không muốn nhìn thấy khuôn mặt đó của Thẩm Tiêu nữa, Lận Bách Nhiên đ/è nén cơn gi/ận và nhìn lại tôi.

Đột nhiên, Lận Bách Nhiên lạnh lùng hỏi:

"Chỗ tai này là vừa xảy ra chuyện gì?"

Một trong những bác sĩ áo trắng trả lời: "Có lẽ là do bị gi/ật mạnh gây ra."

"Ai làm?"

Lận Bách Nhiên nhìn thẳng vào tôi, giọng nói rất bình tĩnh khiến câu hỏi này không giống câu hỏi mà giống một câu trần thuật.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy, hốc mắt chứa đầy hơi nóng nhưng không thốt nên lời.

Một đứa trẻ đã quen với việc phải ngậm ch/ặt miệng mỗi khi bị đ/á/nh, sẽ không biết cách mách tội.

Lận Bách Nhiên hít sâu một hơi, gật đầu.

"Không cần nói nữa, tôi biết rồi."

Anh ấy quay đầu đi, tức gi/ận đến mức giọng nói hơi run lên.

"Thẩm Tiêu, nhà họ Thẩm các người quả thật rất tốt."

15.

Tuy không phải là vết thương gì quá nghiêm trọng nhưng Lận Bách Nhiên vẫn bắt tôi nằm viện tịnh dưỡng trọn một tháng.

Khi xuất viện, cả người tôi đã tròn lên một vòng. Ngồi trên xe, Lận Bách Nhiên quen tay nhéo một mảng thịt mềm trên bụng tôi.

"Thẩm Quý, sao em ăn không b/éo lên nổi vậy."

Tôi phiền n/ão xoa xoa khuôn mặt ngày càng đầy đặn của mình, bĩu môi lầm bầm:

"Thế này còn chưa b/éo sao, đã tăng mười cân rồi đấy."

Lận Bách Nhiên nắm lấy tay tôi, thân mật hôn chụt một cái bên má tôi.

"Không b/éo, một chút cũng không b/éo."

Rất kỳ lạ, kể từ ngày thoát ra khỏi địa bàn nhà họ Thẩm hôm đó, Lận Bách Nhiên chưa từng nói với tôi một lời nặng nề nào nữa.

Nếu tôi không nằm mơ thì Lận Bách Nhiên hiện tại, gần như có thể nói là đang dung túng cho tôi.

Nhưng tôi lại ngày càng bồn chồn lo lắng, bởi vì trong cốt truyện, quả thực có một khoảng thời gian tôi và Lận Bách Nhiên chung sống khá hòa thuận.

Khi ấy tôi chưa hoàn toàn hắc hóa, và anh ấy cũng không phải là người tuyệt tình.

Chỉ là sau này, nhà họ Thẩm vì không hài lòng với lợi ích ít ỏi mà tôi mang lại, lại cưỡng ép đẩy tôi lên giường của nhân vật chính công—cũng chính là em trai của Lận Bách Nhiên.

"Xem ra Lận Bách Nhiên là một thương nhân quá đỗi tinh ranh và lý trí, dù là người gối chăn cũng không thể khiến anh ta tự c/ắt thịt mình."

"Nếu anh trai không được, vậy thì đổi sang em trai vậy."

"Cậu Lận Yến kia thì khác, là một thanh niên đầu óc nóng nảy, dễ nắm thóp nhất."

Tuy nhiên, trong cốt truyện gốc, tôi vừa bị người nhà họ Thẩm đưa lên giường Lận Yến thì đã bị Lận Bách Nhiên bắt gặp ngay tại trận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào Ngày Cưới Của Gia Tộc Hào Môn, Tôi Công Khai Đổi Chú Rể

Chương 6
Trước lễ cưới mười phút, tôi đứng trước cửa phòng nghỉ ngơi, nghe thấy giọng Châu Tự Bạch và Lâm Mạt. "Tự Bạch, anh thật sự muốn cưới cô ấy?" "Không thì sao?" Châu Tự Bạch cười khẽ, "Đám cưới hôm nay đến bước này rồi, không thể dừng lại được." Giọng Lâm Mạt run rẩy: "Nhưng anh rõ ràng đã nói... người anh yêu luôn là em..." Tiếng hôn nhau vang lên. Tôi đứng ngoài cửa, tay vẫn nắm chặt bó hồng trắng chuẩn bị mang lên sân khấu, bỗng thấy mình thật nực cười. Ba phút trước, tất cả mọi người đều khen tôi hôm nay thật lộng lẫy, nói hôn sự giữa Châu gia và Hứa gia là duyên trời định. Ba phút sau, tân lang của tôi trong phòng nghỉ ôm bạch nguyệt quang của anh ta, bàn tính cách nào diễn cho xong đám cưới. Tôi giơ tay đẩy cửa. Hai người bên trong đồng loạt đờ ra. Châu Tự Bạch bộ vest phẳng phiu, nhưng cà vạt bị Lâm Mạt kéo lệch. Lâm Mạt mắt đỏ hoe, như vừa chịu nỗi oan ức tày trời. Nếu không phải tôi tận tai nghe thấy những lời họ vừa nói, có lẽ thật sự sẽ nghĩ cô dâu này thật nhẫn tâm. Châu Tự Bạch nhíu mày trước tiên: "Nam Chi, sao em đến đây?" Tôi nhìn anh, bỗng cười. "Sao? Tôi đến không đúng lúc sao?" Lâm Mạt lập tức lùi một bước, mắt đỏ hoe: "Nam Chi, cô đừng hiểu lầm, tôi chỉ hơi mất kiểm soát cảm xúc..." "Vậy cô cứ tiếp tục đi." Tôi ngắt lời cô ta, "Dù sao hôm nay người mất mặt cũng không phải tôi." Châu Tự Bạch mặt tối sầm: "Hứa Nam Chi, đừng có gây chuyện lúc này." Lại là câu này. Như tất cả đàn ông khi mất lý, thích nói câu vô nghĩa nhất. Tôi cúi xuống nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, từ từ tháo ra đặt lên bàn. "Châu Tự Bạch." "Anh không cần đến đám cưới nữa." Anh như không hiểu, nhíu mày nhìn tôi: "Ý em là gì?" Tôi ngẩng đầu, nở nụ cười rạng rỡ nhất với anh. "Nghĩa là..." "Hôm nay tôi sẽ đổi tân lang."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?