Nơi Ta Không Thuộc Về

Chương 11

12/11/2024 17:24

11

Hôm nay là ngày đã hẹn để thử váy cưới.

Tôi ngồi đợi Diệp Trì ở Starbucks dưới tòa nhà văn phòng, chờ đến lúc hơi lâu, tôi nghĩ mình có thể lên văn phòng anh ta để đợi cũng được.

Cửa văn phòng hơi khép hờ, lấp ló bóng dáng mảnh mai của một người.

Lại là Thẩm Hạ Nùng.

Cô ta giơ tay ngắm nghía, đôi môi mỉm cười.

Chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón tay áp út trông rất quen.

Nhìn kỹ hơn, hóa ra đó là nhẫn cưới của tôi.

Tôi đứng lại ngoài cửa.

Cô ta trông có vẻ còn mong chờ lễ cưới này hơn cả tôi.

“Có muốn thử luôn cả váy cưới của tôi không?”

Thẩm Hạ Nùng hốt hoảng, vội vàng tháo nhẫn ra, “Xin lỗi, chỉ là tôi thấy nhẫn đẹp quá, không kiềm chế được…”

Tôi nghiêng đầu, “Người đàn ông đó thật sự tốt đến vậy sao? Tốt đến mức cô biết anh ta sắp kết hôn mà vẫn vương vấn?”

Nếu nói là vì tiền của Diệp Trì, thì theo tôi được biết, gia cảnh của Thẩm Hạ Nùng cũng không tồi.

Cô ta hơi sững lại, rồi ánh mắt trở nên kiên định, “Anh Trì rất tốt, chỉ là cô không nhận ra thôi.”

Tôi không nhịn được cười, “Đúng vậy, tôi không nhìn thấy.”

Tôi nghĩ, nếu cô ta từng gặp Diệp Trì lúc mười sáu tuổi, liệu cô ta có nói vậy không?

Nếu cô ta đã từng trải qua những gì tôi trải qua, liệu cô ta còn xem Diệp Trì là báu vật không?

Hai giờ mười lăm, cuộc họp của Diệp Trì kết thúc.

Anh ta bước vào văn phòng, thấy cả hai chúng tôi ở đó, mặt anh ta thoáng ngạc nhiên, “Hai người đang nói gì vậy?”

Thẩm Hạ Nùng giữ vẻ điềm tĩnh, đặt nhẫn trở lại hộp rồi mỉm cười đưa cho anh ta, “Chưa kịp nói gì anh đã đến rồi. Anh thật là bất cẩn, nhẫn cưới lại cứ để bừa trên bàn, nhưng mà nó đẹp thật.”

Diệp Trì tiện tay bỏ vào túi, giọng nhạt nhẽo, “Không sao, văn phòng của tôi thường không cho người khác vào.”

Nghe vậy, trên mặt Thẩm Hạ Nùng chẳng hề lộ vẻ ngượng ngùng.

Có vẻ cô ta không thuộc vào số "người khác" đó.

Diệp Trì quay đầu nhìn tôi, khóe miệng nở nụ cười, “Không thể đợi thêm để đi thử váy cưới nữa phải không? Đi nào.”

Tôi mỉm cười nhẹ, nói khẽ, “Em không hề.”

“Là anh không thể đợi thêm rồi.” Anh ta nắm lấy tay tôi, siết nhẹ, rồi nói với Thẩm Hạ Nùng, “Chúng tôi đi trước nhé.”

Thẩm Hạ Nùng nhìn tay chúng tôi đang nắm lấy nhau, nụ cười có phần gượng gạo, “Được.”

Trên đường đi, tôi cố ý nói, “Cô ấy có vẻ rất quen thuộc với văn phòng của anh.”

Diệp Trì giọng không có chút d/ao động, “Dạo gần đây anh sửa lại văn phòng, cô ấy là nhà thiết kế.”

Tôi gật đầu, “Ồ.”

Thẩm Hạ Nùng là nhà thiết kế, nên khăn choàng của cô ta có thể treo chung với áo khoác của anh, son môi của cô ta cũng có thể ngang nhiên đặt trên giá bút của anh.

Bức ảnh chụp chung của tôi và Diệp Trì trên bàn đã được thay bằng bức phong cảnh.

Còn gì nữa nhỉ?

Ánh mắt tôi dừng lại ở bàn tay trái cầm lái của anh ta.

Diệp Trì từng gặp t/ai n/ạn vì lái xe mệt mỏi ngay sau khi mới khởi nghiệp.

Tay bị g/ãy xươ/ng và chấn động n/ão, không quá nghiêm trọng nhưng anh ta đã phải nằm viện nửa tháng.

Trong thời gian chăm anh ta ở viện, vì quá buồn chán, tôi đã lên mạng xem cách đan dây và làm cho anh ta một vòng tay dây đỏ may mắn.

Làm xong thì Diệp Trì giành ngay, anh ta ngoài miệng chê bai, nhưng bao năm qua vẫn đeo mãi không rời.

Giờ đây, sợi dây đỏ rẻ tiền ấy không còn thấy nữa.

Thay vào đó là chiếc đồng hồ Lange đắt tiền.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngắm Mây

Chương 7
Ôn Phù Bạch vốn chẳng ưa gì biểu tỷ đang tá túc tại phủ. Biểu tỷ thân thể suy nhược, quanh năm thuốc thang không rời, Ôn Phù Bạch gọi nàng là kẻ nghiện thuốc. Phụ mẫu biểu tỷ đều đã khuất, tâm tính nhạy cảm, mỗi khi bị chàng trêu chọc đến rơi lệ, chàng lại mắng nàng là kẻ mít ướt. Thế nhưng, khi hôn kỳ của ta và Ôn Phù Bạch đã cận kề, chàng lại đòi cưới biểu tỷ. 'Thuần Thuần, lang trung bảo nàng ấy chỉ còn sống được một năm.' 'Đợi nàng ấy qua đời, ta sẽ cưới nàng.' Nhưng đây đã là lần thứ ba chàng trì hoãn hôn kỳ, nếu không sớm xuất giá, ta ắt sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Ta không thuận lòng, Ôn Phù Bạch liền mắng ta ích kỷ, đến cả biểu tỷ của chính mình cũng không dung nổi. Ta đành viết thư gửi cho vị công tử mà ta từng cứu mạng: 'Lời người nói ơn cứu mạng xin lấy thân báo đáp, liệu còn giữ lời chăng?'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Thanh trừng Chương 7