Con trai nuôi của bố tôi cố tìm người bẻ cong tôi, để một mình thừa kế toàn bộ gia sản của ông.
Thật ra tôi vốn chẳng ham hố gì.
Dù sao công ty của tôi cũng lớn hơn công ty bố tôi nhiều.
Nhưng bị quấy rầy hết lần này đến lần khác, cuối cùng tôi cũng nổi gi/ận.
Tôi đ/è người lên giường, kéo quần cậu ta xuống, giọng lạnh lẽo nói: “Tần Mạch, cần gì phải tìm người khác?”
“Chính cậu đến là được rồi.”
Tần Mạch dùng hai tay che ch/ặt mông, quay đầu hung dữ gào với tôi: “Tần Dục, anh dám!”
“Anh không sợ em mách bố à?”
Tôi bật cười.