Di sản Kỷ Nghiễn Tu để lại rất nhiều, đủ để tôi phung phí mấy đời cũng không hết.

Tôi suýt nữa đã nghi ngờ cậu ta liệu có trù ếm gì mình không?

Nếu không, sao tôi cũng thành kẻ đoản mệnh rồi?

Đợi khi gặp cậu ta ở dưới suối vàng, nhất định phải tính sổ cho ra nhẽ.

Tầm mắt mờ đi trong chốc lát, khi lại tập trung, tôi lại thấy khuôn mặt tuấn tú quen thuộc đến phát gh/ét của Kỷ Nghiễn Tu.

Chỉ có điều người trước mắt khoác chiếc áo đồng phục, mang theo chút ngây ngô mơ hồ trong ký ức.

"Lâm Trinh, cậu làm chó nhà họ Tống mấy năm mà đã tưởng mình thành cậu chủ rồi hả?"

Bên tai vang lên tiếng chế nhạo đầy á/c ý của cậu thiếu niên.

Tôi chới với, ý thức bị kéo về ngày này ở kiếp trước.

Bố mẹ Kỷ Nghiễn Tu mất sớm, từ nhỏ đã sống nương tựa vào bà.

Bà nội Kỷ già rồi, sức yếu, cậu ta coi như không còn ai quản thúc.

Hôm nay, sau khi biết Kỷ Nghiễn Tu lại trốn học đi làm thêm.

Dù đã đoạn tuyệt với cậu ta, nhưng tan học tôi lại như bị m/a đưa lối q/uỷ dẫn đường, đến con hẻm nơi cậu ta nhất định phải đi qua để đợi.

Kỷ Nghiễn Tu không biết tại sao cả người đầy thương tích, liếc tôi một cái rồi như không thấy, đi vòng qua người tôi tiếp tục bước.

Tôi gọi cậu ta lại, nhưng không biết nên nói gì, nên nói thế nào.

Đối diện ánh mắt kh/inh thường khó chịu của cậu ta, ngọn lửa uất ức bốc lên từ đáy lòng.

Là do lòng tự tôn nh.ạy cả.m và mong manh thời niên thiếu trỗi dậy.

Tôi thu lại chút xót xa khi thấy cậu ta bị thương, ngạo nghễ nói với cậu ta rằng thiếu tiền có thể đến tìm tôi.

Bị cậu ta châm chọc như vậy, tôi càng tức gi/ận, lập tức đáp trả: "Vẫn hơn loại rác rưởi như cậu."

Cuối cùng, chúng tôi chia tay trong bất hòa.

Đây là khởi đầu cho mối th/ù sâu nặng giữa tôi và Kỷ Nghiễn Tu, cũng là cơn á/c mộng đeo đẳng tôi bao năm sau này.

Còn bây giờ.

Tôi nuốt trọn những lời mỉa mai định thốt ra.

R/un r/ẩy nắm ch/ặt cổ áo Kỷ Nghiễn Tu, vụng về và liều lĩnh áp môi mình lên.

Ấm áp, khô ráo.

Là cảm giác khác hẳn với nấm mồ đ/á lạnh lẽo.

Kỷ Nghiễn Tu định đẩy ra, nhưng bàn tay vừa giơ lên đã bị giọt lệ nóng hổi của tôi làm co gi/ật thu về.

Trong con hẻm tối tăm ẩm thấp, Kỷ Nghiễn Tu cao hơn tôi nửa cái đứng hình chịu đựng nụ hôn của tôi.

Tôi hôn như đi/ên, nước mắt cũng rơi như mưa.

Nỗi đ/au cứ thế tăng dần, dần dần xoa dịu nỗi bất an và lo lắng trong lòng.

Đợi đến khi hoàn toàn bình tĩnh, tôi mới từ từ buông cậu ta ra.

Kỷ Nghiễn Tu tai đỏ ửng, cúi mắt che giấu cảm xúc trong đáy mắt.

Một lúc lâu sau mới đưa tay lên chùi nhẹ bờ môi, mu bàn tay trắng nõn nhuốm một vệt m/áu đỏ.

Kỷ Nghiễn Tu phản khách vi chủ, một cái nắm ch/ặt cổ áo tôi, giọng khàn khàn:

"Thằng nhóc này tìm cách gh/ê t/ởm tao hả?"

Gh/ê t/ởm ư?

Hừ.

Cứng họng lắm nhỉ?

Tôi khụy gối chạm vào cậu ta, cười khẽ: "Gh/ê t/ởm sao? Vậy cái thứ đang phấn khích kia là gì?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm