Cẩm Lý Xung Hỷ

Chương 1: Nhân duyên đầu tiên

09/06/2026 12:45

Xin chào! Tôi là một cá chép vàng tại ngôi chùa nhỏ hơn 1000 năm tuổi ở Thiên Sơn. Nói là nhỏ chứ tôi thấy nhiều người đến nơi này bái phật cầu nguyện dữ lắm. Tôi cũng sống ở đây được hơn 200 năm trước rồi đó. Còn vì sao sống ở đây hả, vậy phải kể đến vị trụ trì đầu tiên của ngôi chùa này đã “lỡ tay” c/ứu tôi thế nào nha.

Lúc tôi được 300 năm tuổi, tôi đã có thể hóa hình thành đứa trẻ 5-6 tuổi rồi đó, thấy tôi giỏi không. Hôm đó muốn xuống núi chơi nên hóa hình rồi lén chạy theo mấy bác tiều phu. Ở nhân gian có nhiều đồ ăn ngon dữ lắm, hoàng thánh, kẹo hồ lô, xiên dê nướng,… thấy gương mặt đáng yêu của tôi, bọn họ đều khen nứt nở rồi cho tôi một ít. Nhưng mà tôi không có ăn quỵt nha, tôi kéo khách đến cho họ đó, quán đông ơi là đông. Người ta nói Cẩm Lý mang lại may mắn, tôi thấy là thật đó.

Có một hôm tôi lại chạy xuống dưới núi chơi tiếp, hôm đó đường phố cực kì nhộn nhịp luôn, người dân hai bên đường đứng rất đông như đang chờ ai đó. Thế là tôi bèn nhờ một chú cao cao bế lên xem cho biết. Thì ra người dân đang ra đón Đại tướng quân của họ chiến thắng trở về. Nhìn một hàng ngựa từ từ tiến vào thành, người đi đầu còn mang một bộ giáp vàng siêu óng ánh, ờm, sáng không bằng vảy của tôi thôi. Con ngựa đen của anh ta còn bước đi cực kì kiêu hãnh, nhìn uy phong dữ lắm. Mà vị Đại tướng quân này cũng cực kì đẹp trai nha, mày ki/ếm, mắt sắc, gương mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng, nhìn đặc biệt tuấn tú. Toàn thân anh ấy phủ đầy ánh hào quanh vàng chói cho thấy công đức cực kì nhiều. Dù tôi là một con cá đực nhưng mà tôi thích cái đẹp nha, vả lại nếu ở bên anh ấy lâu, tu vi của tôi sẽ tăng lên rất nhiều.

Hình như vị Đại tướng quân này phát hiện ra tôi nhìn ảnh, rồi ảnh cũng quay lại nhìn tôi. Hai cặp mắt chạm nhau, một dòng diện chạy dọc từ đỉnh đầu xuống ngón chân làm tôi đứng hình. Nhìn gương mặt than thiệt là hung dữ, tôi là một em bé dễ thương như vậy mà, anh đừng hù tôi chớ. Nhưng mà, tôi vẫn phải nghĩ cách để đến chỗ vị Đại tướng quân đó. Dù rất sợ nhưng mà tôi chắc chắn anh ta có thể “nuôi” tôi nha.

Mấy hôm sau, tôi nghe ngóng được là Đại tướng quân sẽ cùng hoàng thượng lên núi dâng hương cầu phúc. Đầu xoay chuyển, tôi bèn chạy đến chùa chờ sẳn. Tôi đã lén lút chờ Đại tướng quân dâng hương xong rồi cùng hoàng thượng và các đại thần đi dạo quanh chùa, biến thân lại thành con cá chép vàng nhỏ, nhảy vào chiếc ao đầy sen ở phía sau chùa. Ngoi lên mặt nước, tôi nhìn thấy anh ấy sắp bước đến đây rồi, bèn ngoi lên thổi vài cái bong bóng nước cho ảnh, rồi quẩy đuôi bơi vòng vòng. Có vẻ ảnh cũng thích tôi đó, nên mới vươn tay vào trong nước muốn chạm vào tôi.

Không phụ kì vọng của ảnh, tôi bơi lại, dụi đầu vào lòng bàn tay của ảnh, hôn lên ngón tay của ảnh. Rồi tôi đã thấy anh ấy cười nha, chói mắt tôi luôn đó. Hôm nay anh ấy mặc một bộ quan phục màu đen, thêu hình con gì đó mà tôi không rõ, chợt nghĩ sao ảnh không mặc bộ nào thêu hình cá nhỉ, cá chép giống tôi đẹp lắm luôn. Đang vu vơ nghỉ, lại nghe anh ấy nói

“Đáng yêu thật!”

Tôi lại tiếp tục cho ảnh một nụ hôn lên ngón cái. Ở khoảng cách gần như vậy, tôi cảm thấy cơ thể mình ấm áp đến lạ, rõ ràng một ít phúc khí của anh ấy đã truyền sang cho tôi nè. Chợt có vị sư đi đến, ông ấy mang một chiếc áo cà sa nổi bật, nhìn cái là biết trụ trì liền. Ông ấy mỉm cười phúc hậu rồi nói với Đại tướng quân.

“Thí chủ thật có duyên với nó. Ta đã làm trụ trì ở đây gần hết đời người cũng chưa thấy con cá chép vàng này bao giờ, nghe nói cá chép vàng mang lại may mắn cho người thấy nó, hẳn là phúc của thí chủ”

Trụ trì à, ông được cái nói đúng quá. Tôi rất nể tình thổi vài cái bong bóng cho ông ấy, khích lệ ông ấy khen tiếp, khen tới khi Đại tướng quân mang tôi về nuôi.

“Ta có thể mang nó về nuôi không?” – Tôi nghe Đại tướng quân nói thế, sung sướng quẩy đuôi.

“Thí chủ vẫn nên để nó ở đây thì hơn, thí chủ có công đức trên vai nhưng sát nghiệp cũng nhiều. N/ợ nhân duyên còn dài, chưa đến lúc hưởng phúc. Để nó ở nơi này, ta sẽ chăm sóc nó thay thí chủ. Khi duyên đến, rồi sẽ gặp lại nhau”

Gì vậy hở ông già, nhân duyên cái gì, tôi không quan tâm, sao ông lại để kim chủ của tôi đi như vậy. Chưa kịp phản đối, tôi đã thấy ông ấy thả xuống một chuỗi hạt ngọc vào trong hồ. Kim quang lóe lên, tôi đã không thể ra khỏi hồ được nữa rồi. Khóc ch*t cá nhỏ rồi. Tôi lại thấy Đại tướng quân còn nói chuyện một lúc với ông già rồi mới đi, trước khi đi còn không quên vuột cái trán trơn bóng của tôi, dỗ dành nhất định ảnh sẽ quay lại đón tôi đi. Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn kim chủ đi xa, vạt áo đen khuất nơi cổng sau của chùa. Sau đó tôi quay lại nhìn trụ trì, khóc to m/ắng ông ta

“Ông làm gì vậy, huhu, thả tôi ra”

Ông già trụ trì nhìn tôi, vẫn cười đến từ ái. Bảo tôi an tâm ở trong hồ tiếp tục tu luyện, cơ duyên của tôi và anh ta chưa đến, có ở bên nhau cũng tổn hại cả hai mà thôi. Không bằng tu luyện tại nơi này, chờ một ngày gặp lại, tôi có thể giúp anh ấy. Hứ, ông ta nói đến là dễ nghe, tuy rằng ở nơi này cũng có linh khí để tôi tu luyện, nhưng so với linh khí trên người Đại tướng quân, thì nơi này ít đến đáng thương. Để tôi tu luyện bên người ảnh không phải nhanh hơn sao. đá/nh cái vòng to như thế. Nhưng giờ tôi cũng không ra khỏi hồ được, chỉ có thể yên phận tu luyện ở đây, chờ ảnh quay lại đón tôi. Mà chờ một cái là tới 500 năm sau luôn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
5 Lễ Vụ Chương 11
7 Hàng xóm độc ác Chương 11
8 Tư Nam Chương 9
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 530: Tích Sức Chờ Thời

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em kế luôn muốn tôi đánh dấu

Chương 13
Mẹ tôi vì muốn ngồi vững cái ghế phu nhân hào môn mà không từ thủ đoạn. Bà nhốt tôi — một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm vào phòng của em trai kế. Chẳng ai biết rằng, cậu em trai Omega có vẻ ngoài ôn hòa, thuần khiết ấy, tận sâu trong xương tủy lại là một con sói vô cùng tàn nhẫn. Nó miết nhẹ lên tuyến thể đang sưng đỏ của tôi, cất giọng mỉa mai: "Đúng là thứ phế vật không quản nổi cái nửa thân dưới." Tôi chật vật nhặt từng ống thuốc ức chế rơi vãi trên sàn, co rúm người nép vào góc phòng. Sau này, để trốn tránh đứa em kế này, tôi chọn chuyển hẳn vào ký túc xá trường. Cho đến một ngày... Tôi bị lừa về nhà. Cậu em Omega ấy chơi trò đảo lộn đất trời, trói gặt tôi trên giường. Tuyến thể tỏa tràn pheromone dẫn dụ của nó suýt chút nữa là dán chặt vào môi răng tôi. Thấy tôi dửng dưng không động đậy, nó bất mãn nhíu mày: "Anh trai, nửa thân dưới của anh hỏng rồi đấy à?"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0
Tôi vẫn yêu em Chương 16.
Buôn khí vận Chương 11
Lễ Vụ Chương 11