Khi mọi người đã rời đi, Kỷ Hành lên tiếng:
“Dựa hơi người khác đủ chưa? Nếu đủ rồi thì chạy nốt mười vòng, xong rồi theo tôi đến viện nghiên c/ứu kiểm tra sức khỏe.”
Tôi lập tức chạy đi.
Mười vòng chẳng đáng gì, chỉ là tôi không hiểu vì sao cứ năm ngày hắn lại bắt tôi đi kiểm tra một lần. Nhưng thôi, khám nhiều cũng chẳng thiệt.
Vừa chạy, tôi vừa nghĩ đến chuyện lúc nãy mà bật cười.
Kỷ Hành đã bảo vệ tôi.
Trong lòng hắn, tôi hẳn phải có chút khác biệt.
Quả nhiên, có người chống lưng cảm giác rất khác. Trước giờ tôi toàn bị chèn ép, nay có người thay mình dằn mặt kẻ khác… thật sự rất đã.
Kết quả kiểm tra vừa có, Kỷ Hành lập tức cầm túi hồ sơ rồi quay đi. Tôi theo sau, không để ý hắn đột ngột dừng lại, liền đ/âm sầm vào lưng hắn, theo phản xạ tôi ôm lấy eo hắn để giữ thăng bằng.
Trời ơi… eo thon thật.
Qua lớp vải mỏng, tôi gần như cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể hắn.
“Buông ra.”
“Vâng!” Tôi hoảng hốt thả tay, “Xin lỗi!”
Hắn quay lại, nhìn tôi một lúc, rồi khẽ hít sâu, bất ngờ tiến sát lại.
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần cúi đầu là tôi có thể nhìn thấy phần cổ áo hơi hé mở của hắn.
Tôi nín thở.
Hắn hỏi:
“Tin tức tố của cậu… có đang rò rỉ không?”
“Hả?” Tôi vội đưa tay che tuyến thể.
“Không có mùi, nhưng lại mang cảm giác lạnh.”
Tôi sững lại.
Khả năng cảm nhận của hắn… đúng là đ/áng s/ợ. Tin tức tố của tôi thực ra mang cảm giác như băng, chỉ là người thường không nhận ra.
Hắn đưa cho tôi một miếng dán ức chế:
“Đến kỳ rồi à? Rò rỉ khá nhiều đấy.”
Tôi nuốt khan, nhận lấy.
Đúng là tôi đang trong kỳ phát tình.
Nhưng… còn một lý do khác.
Nhìn Kỷ Hành đứng ngay trước mặt, tôi thầm thở dài.
Còn vì sao nữa?
Chỉ vì… khao khát mà không thể chạm tới thôi.