12
Cho nên, Tần Diệc à.
Hiện giờ cậu vẫn còn tất cả.
Vậy thì đừng nhảy xuống cái hố mang tên tôi nữa.
Nhưng tôi vẫn đá/nh giá sai tình hình.
Tần Diệc của kiếp này hoàn toàn khác với kiếp trước.
Cậu ấy vẫn tiếp tục hầm canh mang cơm cho tôi.
Bị từ chối thì lập tức đem dì Vương ra làm lá chắn.
Sau mỗi kỳ thi vẫn đều đặn giúp tôi sửa những câu làm sai.
Ngay cả trực nhật hằng tuần cũng bị cậu ấy ôm hết phần.
Thậm chí chứng "gh/en sạch sẽ" trong tình cảm cũng biến mất.
Cứ động một chút là hỏi tôi:
"Cậu thật sự có bạn trai à? Sao tôi chưa từng gặp vậy?"
"Giữa tôi và bạn trai cậu, ai đối xử với cậu tốt hơn?"
"Hai người bao giờ chia tay? Để tôi xếp hàng trước."
"Cậu chỉ từng có một người bạn trai thôi sao? Hay là thử tôi đi."
"Không thử sao biết ai phù hợp hơn?"
"Ngày xưa còn có tam thê tứ thiếp nữa kìa."
"Cậu nhận thêm tôi cũng đâu có thiệt."
Mọi chiêu trò của tôi giống như đ/ấm vào bông.
Không tạo nổi chút sát thương nào.
Tôi chỉ có thể gỡ gạc trên miệng lưỡi:
"Bọn tôi ở bên nhau năm năm."
"Tôi có thể vì anh ấy mà ch*t."
Nụ cười trên mặt Tần Diệc cứng lại.
Ngón tay vô thức vò nát tờ đề thi trong tay.
Ngay khi tôi tưởng cậu ấy sắp bùng n/ổ.
Tần Diệc lại cố gắng cười nhẹ một cái.
Từng chút từng chút vuốt phẳng tờ giấy nhăn nhúm.
"Tôi không cần biết tình cảm của hai người tốt đến mức nào."
"Lúc chia tay nhớ báo cho tôi một tiếng là được."
Thời gian năm cuối cấp như được nhấn nút tăng tốc.
Chớp mắt đã nghỉ đông.
Sau đó là ba lần thi thử.
Đứng trước cổng phòng thi, tôi vẫn còn có chút ngẩn ngơ.
Vậy là sắp thi đại học rồi sao?
Tôi thật sự làm được chứ?
"Chắc chắn làm được."
Một mùi hương thanh nhã thoảng qua.
Dì Vương mặc chiếc sườn xám màu xanh nhạt dùng để đưa thí sinh đi thi.
Bà đặt vào lòng bàn tay tôi một lá bùa bình an.
"Dì đặc biệt đi cầu đó."
"Một cái cho con, một cái cho Tiểu Diệc."
"Hai đứa đều là con của dì."
"Thi thật tốt nhé."
"Dì ở ngoài cổ vũ cho hai đứa."
Sống mũi tôi cay xè.
Tôi cúi người ôm lấy người phụ nữ giống như mẹ này.
"Cảm ơn dì."
Tần Diệc lập tức tỏ vẻ gh/en tị:
"Mẹ, cậu ấy đối xử với mẹ còn tốt hơn với con."
"Trước kỳ thi đừng có gây chuyện cho mẹ!"
Dì Vương vung tay t/át một cái lên lưng con trai.
Đẩy thẳng cậu ấy vào phòng thi.
Sau khi thi đại học kết thúc.
Dì Vương nhiều lần mời tôi đến nhà chơi.
Sự nhiệt tình quá mức ấy khiến tôi không biết nên từ chối thế nào.
Cuối cùng đành lấy cớ đi du lịch tốt nghiệp để trốn đi.
Và rồi...
Tôi nhìn thấy Tần Diệc trong đoàn du lịch.
13
Lớp trưởng nhiệt tình chào đón bạn học Tần Diệc gia nhập giữa chừng.
Mọi người vừa vỗ tay vừa bàn tán:
"Tớ đã bảo mà, Ký Vân Châu đi thì Tần Diệc chắc chắn sẽ đi."
"CP tôi chèo lại có ngoại truyện rồi!"
"Hai người họ sao vẫn còn gi/ận dỗi nhau thế?"
"Bạn trai tớ còn đổi tới hai người rồi."
"Sao trai đẹp cứ thích tự tiêu hóa nội bộ vậy?"
...
Lục Lâm nhìn tôi đầy lưu luyến.
Ánh mắt vốn còn le lói hy vọng.
Sau khi nhìn thấy Tần Diệc thì từng chút từng chút tối xuống.
Tần Diệc ngẩng cao đầu đứng bên cạnh tôi.
"Mới gặp chút khó khăn đã rút lui."
"Ở bên cô ấy thì có hạnh phúc gì chứ?"
Tôi liếc cậu ấy một cái.
Người ta còn biết rút lui.
Còn cậu thì không.
Biết rõ tôi "có bạn trai" mà ngày nào cũng vác cuốc tới đào góc tường.