Quay lại chuyện chính, giờ động vào hệ thống trường học dù là cấp 2 cũng quá mạo hiểm. Nhưng moi thông tin mấy đứa học sinh thì dễ như trở bàn tay.

Tôi tập trung tra cặp chó má dẫn đầu.

Thằng con trai tên Tăng Thư Lạc, bố nó là Tăng Chính Trực - cái ông "luật sư vênh mặt" lúc nãy.

Con nhỏ nhai kẹo cao su tên Lý Thiện Thiện, bố nó là Lý Phú - phần này thú vị hơn.

Lý Phú học vấn thấp nhưng tiền đầy túi, toàn từ nguồn rửa tiền mà lên.

Hồi trẻ làm cho v/ay nặng lãi, làm chủ, từng dồn người ta đến chỗ ch*t.

Giờ thay da đổi th!t thành nhà thầu hợp pháp.

Tôi bĩu môi: "Đồ vô dụng! Hồ sơ nghe oách thế mà nãy chạy mất dép."

Có lẽ hắn nhận ra thời đại đ/âm ch/ém của mình đã qua luật pháp hoàn thiện rồi, những tội cũ sớm muộn cũng bị lôi ra ánh sáng.

Nên hắn định "rút" sang nước ngoài.

Tôi hack vào phần mềm chat của lũ trẻ, lọc tin nhắn liên quan đến Vương Trạch.

Ngạc nhiên là thông tin rất ít.

Lần cuối cùng nhắc đến Vương Trạch là khi Lý Thiện Thiện rủ Tăng Thư Lạc đi phá đám tang:

Tăng Thư Lạc: [Em ngoan đi, đừng sinh sự nữa.]

Lý Thiện Thiện: [Gửi liền 10 sticker đòi hỏi]

[Sắp ra nước ngoài rồi, không làm giờ không kịp nữa đâu~]

Hmm?

Bọn chúng định "rút" cùng nhau?

Lý Phú chạy trốn thì tôi hiểu, nhưng Tăng Chính Trực là luật sư sao cũng chạy?

Có vẻ... thú vị đây.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm