Đầu óc tôi mụ mị, tôi đẩy anh ấy ra: "Không cần, bây giờ tôi muốn ở một mình." Nói xong tôi quay người định đi ra ngoài.
Nhưng chưa kịp bước tới cửa, cánh cửa trước mặt đã rầm một tiếng đóng sầm lại.
"Tại sao không nghe giải thích?" Giọng Minh Thứ Kinh mang theo sự hoảng lo/ạn không dễ nhận ra. Cánh tay siết ch/ặt nơi eo tôi như thể đang ôm lấy khúc gỗ mục cuối cùng giữa đại dương mênh mông.
"Lâm Dạng, lần này đổi lại là tôi theo đuổi em, có được không?" Minh Thứ Kinh dường như không ngờ sau khi xem hết những thứ này, thái độ của tôi vẫn lạnh nhạt như vậy. Giọng nói trầm khàn mang theo vẻ cầu khẩn đầy dè dặt.
Tôi nhìn hoa văn trên cửa, cố ý lảng tránh chủ đề: "Chuyện của ba anh, đã giải quyết xong chưa?"
Minh Thứ Kinh khựng lại: "Đội c/ứu hộ đã tìm thấy th* th/ể dưới vực sâu."
Nghe thấy hai từ "th* th/ể", tim tôi run lên bần bật: "Minh Thứ Kinh, anh nói thật cho tôi biết, có phải anh làm không?"
Anh ấy lắc đầu: "Không phải, tuy tôi h/ận lão ta, nhưng tôi không tàn đ/ộc đến mức mất nhân tính như lão."
Nghe câu trả lời này, tôi đột ngột thở phào nhẹ nhõm. Không gi*t người, Minh Thứ Kinh vẫn còn c/ứu được. Cái suy nghĩ này vừa hiện ra, chính tôi cũng phải ngẩn người.
Nhân lúc tôi đang thẫn thờ, Minh Thứ Kinh cúi thấp người xuống. Tôi còn đang ngơ ngác, cho đến khi "anh em" của mình được giải phóng.
Đệch. Lại nữa rồi!
Tôi ra sức đẩy ra, nhưng sức lực của tôi chỉ như gãi ngứa…
Cuối cùng, lưng tôi tựa sát vào cánh cửa, nhìn Minh Thứ Kinh đang đầy "vết tích" trước mặt, tôi tuyệt vọng che lấy mắt mình.
Lâm Dạng ơi là Lâm Dạng, sao mày lại không có tiền đồ thế này cơ chứ?
Mới chưa được ba phút! Minh Thứ Kinh chỉ cần gọi một tiếng "bà xã" là mày đã đầu hàng rồi! Thật là nhu nhược!
Tôi vừa từ từ hoàn h/ồn sau cơn r/un r/ẩy toàn thân, vừa đi/ên cuồ/ng sỉ vả bản thân trong lòng. Minh Thứ Kinh đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt đẫm trước trán. Kiểu tóc vuốt ngược này khiến nhan sắc của anh ấy chạm đến một tầm cao mới.
"Anh em" của tôi lại đáng hổ thẹn mà "vươn đầu" dậy lần nữa.
Minh Thứ Kinh mỉm cười, liếc nhìn tôi từ dưới lên, sau khi "chào hỏi" anh bạn nhỏ xong, anh ấy khẽ hé môi. Tôi không kịp ngăn cản, hoặc căn bản là chẳng muốn ngăn cản nữa.
Lại một trận hoang đường như bay bổng lên tận mây xanh.
Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi đã rời khỏi căn mật thất đầy gương kia. Tấm nệm mềm mại nâng đỡ lấy thắt lưng, nhưng cơn đ/au rát từ đùi trong khiến tôi lập tức nhe răng trợn mắt vì đ/au.
"Minh Thứ Kinh!"
Cánh cửa bị đẩy ra, Minh Thứ Kinh khoác áo choàng tắm, để lộ cơ bụng săn chắc còn vương vài dấu chỉ tay, ung dung bước vào, "Tỉnh rồi à? Có khát không?"
Tôi vớ lấy cái gối ném thẳng vào mặt anh ấy: "Anh là đồ ngốc à? Bảo anh dừng lại mà không nghe, anh bị đi/ếc rồi hả?"
Minh Thứ Kinh mặc kệ cái gối đ/ập thẳng vào mặt mình, bình thản đáp: "Nếu là em, em có dừng lại được không?"
Tôi lấy tay che phần đùi trong, trừng mắt nhìn cái "tên khốn" đang vùi mặt vào gối hít hà kia mà không khỏi nghiến răng, "Bao giờ anh mới thả tôi đi?"
Vẻ thư thái trên mặt Minh Thứ Kinh tan biến: "Tại sao phải rời đi?"
Tôi thực sự là cạn lời với anh ấy luôn, "Tôi phải hoàn thành nhiệm vụ, anh Hai ạ!"
Minh Thứ Kinh tiến lại gần: "Ở đây không tốt sao? Có ăn có uống."
"Nhiệm vụ! Tôi cần phải hoàn thành nhiệm vụ!" Tôi chẳng dám gào thét quá to vì tối qua hét nhiều quá, cổ họng giờ vừa đ/au vừa khàn.
Đầu ngón tay Minh Thứ Kinh lướt nhẹ trên xươ/ng quai xanh của tôi, nơi vẫn còn in hằn dấu răng anh ta để lại hôm qua: "Tôi đã đặc biệt thiết lập Hệ Thống che chắn, không có ai thúc giục em làm nhiệm vụ đâu. Ở đây chỉ có tôi và em thôi."
Khoảnh khắc này, Minh Thứ Kinh trông chẳng khác gì một con Hồ ly tinh đang ra sức quyến rũ thư sinh.
"Hơn nữa, tối qua không phải rất thoải mái sao? Tôi còn học thêm được rất nhiều kỹ năng mới, mỗi ngày chúng mình thử một kiểu, được không?"
Nói không động lòng là dối trá. Đặc biệt là câu cuối cùng.
Tối qua thực sự là... biểu hiện của Minh Thứ Kinh rất tốt. Ngoại trừ việc anh ấy không chịu dừng lại ở nửa chặng sau, còn lại tôi đều rất hài lòng. Nhưng đó không phải là lý do để anh ấy muốn "hút cạn tinh khí" của tôi như thế!
Tôi đưa tay đẩy gương mặt anh ấy ra xa, "Tránh ra đi, thả tôi ra ngoài. Anh biết rõ tôi là người thế nào mà, cứ tiếp tục thế này chúng ta sẽ chỉ càng đi càng xa thôi."
Tôi không thích kiểu tình yêu cưỡng đoạt... thi thoảng đổi gió một lần thì được. Nhưng nếu thực sự bắt tôi phải c/ắt đ/ứt liên lạc với xã hội, bất kể người đó là ai, tôi cũng sẽ nảy sinh lòng chán gh/ét.
Minh Thứ Kinh dường như đã nhìn ra sự kiên quyết trong mắt tôi. Anh ấy hít một hơi thật sâu, bất lực vuốt ngược mái tóc, "Tôi không thể để em đi, như vậy em sẽ biến mất hoàn toàn."
Đôi mắt anh ấy đỏ ngầu đến đ/áng s/ợ. Những giọt nước mắt lớn lã chã rơi xuống mu bàn tay tôi, cảm giác nóng hổi như muốn th/iêu đ/ốt da thịt, "Tôi... sao tôi lại biến mất được?! Tôi chỉ cần làm xong nhiệm vụ là được mà, nếu không tôi sẽ phải trói buộc với cái Hệ Thống ch*t ti/ệt kia cả đời!"
Minh Thứ Kinh chẳng thèm nghe: "Hoàn thành nhiệm vụ thì em sẽ rời khỏi Thế giới này, giống như mẹ tôi vậy, một đi không trở lại."