Toàn thân tôi lạnh toát, mồ hôi lạnh ướt đẫm người.
Đôi chân ấy đi một vòng quanh linh đường, dừng trước bàn Bát Tiên. Giọng nói như tiếng chày đ/ập vỡ vang lên từ phía trên, từng chữ như giấy nhám cào vào tai tôi.
"Chiêu Đệ ơi, ra đây nào."
Tôi không dám nhúc nhích.
Tấm bùa trong túi bỗng nóng rực, nhiệt độ xuyên qua lớp vải như cục than hồng đ/ốt ch/áy. Tôi cảm thấy bỏng rát khó chịu nhưng chỉ biết cắn ch/ặt môi, không dám kêu, càng không dám lấy ra.
Tôi tưởng bùa phát tác, nhưng bà nội đã cúi xuống.
Khuôn mặt nhăn nheo lơ lửng, da chùng xuống từng lớp, đôi mắt chuột hẹp dài ánh lên màu xanh lè dưới trăng, khóe miệng gi/ật đến mang tai, lộ hàm răng vàng khè như giấy tiền.
Bà nhìn tôi, giơ tay ra.
"Chiêu Đệ, thì ra cháu ở đây."
Bàn tay khô quắt như chân gà với những cái móng dài đen kịt vươn về phía mặt tôi.
Đúng lúc đầu ngón tay chạm vào mũi thì có tiếng hét vang từ ngoài cửa: "Chiêu Đệ! Bùa đó không trừ tà, là bùa gọi q/uỷ! Con mau vứt ngay!"
Mẹ tôi với bộ dạng tóc tai bù xù đứng giữa sân hét vọng vào.
Tôi không nghĩ, x/é nát tấm bùa ném ra xa.
Tấm bùa chạm đất, bùng lên hai ngọn lửa xanh lè, ch/áy thành tro trong chớp mắt.
Tay bà nội đơ giữa không trung.
Đôi mắt tam giác đột nhiên ngơ ngác, bà vụt đứng thẳng, xoay tròn tại chỗ, lỗ mũi phập phồng.
"Chiêu Đệ, Chiêu Đệ đâu rồi?"
"Chiêu Đệ, cháu ở đâu."
"Chiêu Đệ, mày ở đâu!"
Bà bắt đầu quờ quạng, hai tay như móng vuốt cào xuống gầm bàn, móng tay cào xước gạch xanh cạnh chân tôi khiến nước mắt giàn giụa.
Tôi co rúm vào sâu nhất, dán lưng vào tường, siết ch/ặt ngọc bội trong tay.
"Chiêu Đệ, mày mau ra đây!"
Giọng bà càng lúc càng the thé, gấp gáp như lưỡi c/ưa cùn cọ vào mái tôn.
Đột nhiên, mẹ tôi xông tới.
Mẹ ôm ch/ặt eo bà nội, quay đầu hét: "Chiêu Đệ, chạy đi! Đừng ngoái lại!"
Tôi nghe lời phóng ra cửa.
Gió ù ù thổi vào tai.
Tôi chạy qua sân, qua cây hòe già đầu xóm, qua bờ ruộng, lao lên con đường đất quanh co. đ/á sắc đ/âm vào lòng bàn chân, cành cây cứa rá/ch mặt, tôi không dám dừng.
Ánh trăng rải trên đường như dòng sông trắng.
Tôi chạy mãi, vào tận ngôi miếu ở sau núi, đứng trước pho tượng thần sầu n/ão rồi chân mới rã rời, ngã sấp xuống đất.
Mùi đất hoàng thổ tràn vào mũi.
Ngọc bội áp vào ng/ực ấm nóng vô cùng, tay tôi vẫn nắm ch/ặt nó.
Tôi mệt đến mức không chống nổi mắt.
Gục trên chân tượng thần rồi từ từ khép mi mắt.