01

Thấy Lục Duật khó chịu như vậy, tôi cũng chẳng còn tâm trí nghĩ gì khác, vội vàng ghé lại gần quan tâm anh.

“Xin lỗi, tôi… tôi không cố ý đâu, anh khó chịu lắm sao?”

Ông trời chứng giám, tôi chỉ muốn ám chỉ một chút rằng omega mùi cam như tôi cần được trấn an thôi, chứ không hề có ý mưu sát anh!

“Soda?”

Nhìn bộ dạng tôi gấp đến sắp khóc, động tác cởi cúc áo của anh bỗng khựng lại, rồi rất nhanh khôi phục vẻ lạnh nhạt thường ngày, bình tĩnh cài cổ áo lại.

“Khụ, ý tôi là điều hòa mở cao quá, hơi nóng.”

“Vậy… vậy sao? Thế để tôi chỉnh thấp xuống một chút.”

Tôi cố nuốt nước mắt trở vào, lon ton chạy đến chỗ điều khiển hạ nhiệt độ xuống.

Sau đó không dám nhìn mặt Lục Duật nữa, cúi đầu chạy về phòng mình.

Nửa đêm, tôi tiếp tục cuộn mình trên giường, vừa rơi nước mắt vừa tưởng tượng cảnh sau này vì thiếu pheromone quá lâu mà ch*t quạnh quẽ trong phòng.

Rồi Lục Duật phát hiện ra tôi, ôm th* th/ể tôi khóc đến x/é lòng x/é phổi, đ/au khổ nói mình hối h/ận các kiểu.

Đến lúc đó linh h/ồn tôi sẽ lơ lửng trên không trung, lạnh lùng nói với anh:

— Đây là báo ứng của anh.

“Hê hê hê…”

Mải tưởng tượng quá nhập tâm, tôi không nhịn được bật cười thành tiếng, kết quả giây tiếp theo lại đ/au đến mức cười không nổi, tiếp tục khóc.

Cũng chẳng biết có phải đ/au đến sinh ảo giác hay không, tôi vậy mà lại ngửi thấy trong không khí thoang thoảng mùi chocolate đen nhàn nhạt, giống hệt mùi trên chiếc gối của Lục Duật mà

tôi từng lén ch/ôn mặt vào ngửi.

Là hồi quang phản chiếu sao?

Nhưng tôi chỉ tưởng tượng chút thôi, đâu có thật sự muốn ch*t…

Trong nỗi sợ hãi cực độ, tôi cố sức mở mắt ra. Khoảnh khắc chui khỏi chăn, không biết có phải đầu óc hỏng rồi không mà tôi lại thấy Lục Duật đang ngồi bên giường mình, còn mang vẻ mặt rất lo lắng.

02

Vì quá khó chịu nên theo bản năng tôi muốn tìm ki/ếm an ủi, thế là tôi như con sâu lông, “ngoe ng/uẩy ngoe ng/uẩy” bò vào lòng Lục Duật — người cũng chẳng biết có phải thật hay không kia.

Có thực thể, rất ấm, không quá mềm.

Giống người thật.

Nhưng khó tin quá.

“Anh muốn tôi ch*t thật đáng thương sao?”

Tôi vùi đầu vào hõm cổ anh, mặt dày lau hết nước mắt lên đó, nhân lúc bệ/nh đến yếu ớt mà liên miên tố khổ.

“Ngay cả một chút pheromone anh cũng không chịu cho tôi, để tôi lúc nào cũng khó chịu như vậy. Anh định chờ tôi ch*t thảm rồi mới ôm x/á/c tôi khóc lóc sao?”

“Đến lúc đó thì có hối h/ận cũng vô dụng thôi, người ch*t không sống lại được đâu. Với cả… tôi không muốn ch*t kiểu này, x/ấu lắm…”

Bàn tay vốn đang chậm rãi vỗ lưng tôi bỗng khựng lại.

Sau đó giọng nói ngập ngừng của Lục Duật vang lên trên đỉnh đầu.

“Ch*t cái gì cơ?”

Thấy anh còn dám cãi, chẳng biết tôi lấy đâu ra sức mà ngẩng đầu cắn mạnh một cái lên cổ anh, hung dữ hết mức có thể:

“Anh còn chối!”

Nói xong nước mắt lại không nhịn được mà rơi xuống liên tiếp.

“Tôi là omega đáng thương, alpha của tôi căn bản chẳng muốn đ/á/nh dấu tôi!”

“Không nấu cơm thì đừng chiếm bếp chứ! Bếp phải được xào nấu mới luôn dùng tốt được mà!”

Có lẽ ví dụ của tôi quá sinh động, khiến hung thủ cuối cùng cũng nhận ra lỗi lầm của mình.

Cánh tay vốn chỉ ôm hờ lấy tôi lập tức siết ch/ặt, giam tôi vào lòng. Hơi thở nóng bỏng phả lên người khiến tôi ngứa ran khắp nơi, còn tuyến thể đang khát cầu được nuôi dưỡng cũng càng thêm nóng rực khó chịu.

“… Là tôi không tốt.”

Lục Duật ôm tôi không nhúc nhích, như thể cuối cùng cũng khai thông đầu óc, dùng hương chocolate đen đắng ngọt bao phủ lấy tôi. Giọng nói cũng dịu dàng hơn, không còn lạnh như băng như ngày thường.

“Như vậy được chưa? Có quá nhiều không?”

Tôi co mình trong lòng anh, thoải mái đến mức ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói nổi.

Giống như con chuột đói đến thần trí mơ hồ bỗng rơi vào chum gạo thơm phức, h/ận không thể ăn đến ch*t no luôn mới thôi.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

Không chỉ muốn thế này, tôi còn muốn anh cắn mạnh tuyến thể của mình, hung hăng b/ắt n/ạt một omega đơn thuần đáng yêu như tôi.

“Không đủ… vẫn không đủ…”

Khôi phục được chút sức lực, tôi chống tay lên vai Lục Duật ngồi dậy, chớp mắt nhìn anh đầy khát vọng.

“Anh không muốn cắn tuyến thể của tôi sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
3 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Thiên Cung Chương 12
9 Cướp bóc Chương 13.
10 Tiểu câm của tôi Chương 15
11 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm