Tôi và Cố Yến Hoài trong mơ nhìn nhau, đều thấy được một tia chấn động trong mắt đối phương.
Đệt!
Đúng là “cởi quần đ/á/nh rắm”— vô nghĩa đến đ/au trứng!
Thì ra tôi thật sự xuyên vào chính cuốn tiểu thuyết mình viết, chứ không phải kiểu ngày nghĩ đêm mơ.
Đêm đó, Cố Yến Hoài mặt lạnh như băng, giặt rất rất nhiều quần l/ót của tôi.
Treo kín cả căn phòng.
Để nam thần giặt quần l/ót cho mình suốt một đêm, lại còn là bản “hiện trường trực tiếp”… phải nói là cậu ta giặt cũng có kỹ thuật thật.
Trả th/ù quá đã!
Dù sao cũng là mơ, Cố Yến Hoài đâu có biết.
Nhưng đ/ộc giả thì ch/ửi tôi như t/át nước.
Vừa mở bình luận đã thấy bọn họ phẫn nộ:
【Đệt mẹ, trả tiền!】
Tôi kh/inh! Truyện miễn phí nhé!
Nhưng ánh mắt của Cố Yến Hoài trong mơ… lại chân thật đến đ/áng s/ợ.
Cái kiểu nghiến răng nghiến lợi muốn bắt tôi lại đ/è xuống, nhưng lại bất lực… khiến tôi gi/ật mình.
Chẳng giống NPC chút nào.
Tôi bắt đầu nghi ngờ… có khi là thật.
Sáng dậy, nghe Vương Huy đang nói chuyện với Cố Yến Hoài.
“Anh Hoài, tối qua làm gì vậy? Quầng thâm nặng thế.”
Giọng Cố Yến Hoài có chút kỳ lạ, cậu ta vô thức xòe tay:
“Tôi mơ một giấc mơ kỳ quái, giặt cả đêm…”
Giặt đồ!
Tim tôi thắt lại, vểnh tai lên nghe.
“…làm bài cả đêm.”
Vương Huy đ/ấm cậu ta một cái, cười m/ắng:
“Đúng là vua học, trong mơ cũng làm bài.”
Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Suýt nữa tưởng Cố Yến Hoài cũng xuyên vào giống tôi.
Nếu vậy… chắc cậu ta đ/á/nh tôi ch*t mất.
Chuyện viết fanfic này tôi nhất định phải giấu thật kỹ!
Tôi vừa định yên tâm đi rửa mặt, thì Vương Huy lại cười, huých huých Cố Yến Hoài:
“Bạn gái tôi dạo này đọc cái truyện đam mỹ gì đó trên diễn đàn, nói đoạn giặt quần l/ót buồn cười ch*t đi được.”
“Tôi thì không hứng thú, nhưng cô ấy cứ bắt tôi gửi cho cậu, tôi gửi vào group rồi nhé.”
Đệt!
Hai người chia tay luôn đi có được không?!
Trong lòng tôi hoảng lo/ạn cực độ, vội vàng tiến lên giữ tay Vương Huy lại:
“Bọn mình đều là trai thẳng, xem mấy cái này làm gì? Cố Yến Hoài cũng không thích, đúng không?”
Tôi quay đầu nhìn cậu ta đầy căng thẳng.
Lại thấy cậu ta đang cau mày nhìn tay tôi, đến khi tôi buông Vương Huy ra mới giãn mày.
Được rồi, thêm một bằng chứng cậu ta không thích tôi nữa.
Không cho tôi chạm vào cậu ta, còn không muốn tôi chạm vào bạn cậu ta.
Cậu ta nhìn tôi với vẻ đầy ẩn ý:
“Cậu hiểu rõ thế à? Đam mỹ là gì?”
Vương Huy cũng ngơ ngác nhìn tôi.
Lúc này tôi mới nhận ra mình lộ tẩy rồi— trai thẳng bình thường ai mà biết “đam mỹ” là gì chứ!
Tôi vội cười trừ:
“Em gái tôi thích xem, nghe nói là hai người đàn ông yêu nhau gì đó… bọn trai thẳng tụi mình sao xem nổi, đúng không?”
Nghe xong, nụ cười trên mặt Cố Yến Hoài dần thu lại, trở về vẻ lạnh nhạt thường ngày, hờ hững nói:
“Đúng là không thích xem.”
Lời nói rơi vào tai, tôi cụp mắt xuống, trong lòng chua xót.
Quả thật… Cố Yến Hoài sẽ không thích đàn ông.
7
Độc giả m/ắng tôi hơn nghìn bình luận, bảo tôi “cởi quần đ/á/nh rắm”.
Còn dọa nếu không viết 18+ thì sẽ “tra hộ khẩu” tôi.
Dọa tôi đến mức trong giờ học Triết phải cắm đầu gõ liền ba nghìn chữ ngoại truyện “play trong lớp học”.
Nhưng tôi không dám ngủ nữa.
Từ sau lần rơi xuống nước được Cố Yến Hoài c/ứu, mỗi lần tôi cập nhật truyện… là tôi sẽ mơ đồng bộ nội dung.
Mà lần này tôi viết… quá x/ấu hổ.