《QUYẾT Ý》

15

22/02/2026 06:25

Ngày hôm sau, bố tìm đến trường, làm ầm lên một trận. Ông kiên quyết không cho phép tôi ra nước ngoài nữa. Ông muốn trói ch/ặt tôi trên mảnh đất mà tôi đã sinh trưởng này.

3

Danh sách công bố, trên đó không có tên tôi.

Bố vui mừng uống thêm một chai bia nữa. Tôi gọi video cho Trần Ý, em ấy đang ở bên cạnh người thân và bạn bè, không khí ấm áp hòa thuận. Em ấy nói: “A Quyết, em thực sự nhớ anh quá rồi.”

Tôi cũng nhớ em. Rất nhớ. Em ấy bấm đầu ngón tay tính toán từng ngày, chờ đợi để được trùng phùng với tôi. Nhưng cuộc sống của tôi giờ đây chỉ là một đống tro tàn, hỗn độn và nát bét. Tôi đã không còn là Trần Quyết của ngày xưa từ lâu rồi.

Bên ngoài cửa, bố đã say ngủ, lạc rang vương vãi đầy đất, vỏ chai bia vỡ vụn. Tôi lưu luyến phác họa gương mặt Trần Ý qua màn hình hết lần này đến lần khác. Cuối cùng mới hạ quyết tâm.

Sau khi tắt video, tôi soạn một câu đơn giản, cứ xóa đi viết lại, đảo tới đảo lui. 【Trần Ý, anh không về nữa đâu, em đừng đợi anh.】

Tôi không đợi em ấy trả lời, lập tức đăng xuất tài khoản, vứt sim điện thoại vào bồn cầu xả nước. Bất kể Trần Ý gửi cái gì, tôi cũng không dám xem. Chỉ cần nghĩ đến em ấy, tim tôi đều đ/au thắt lại. Nhưng tôi không thể kéo em ấy cùng ch*t chìm trong cái vũng bùn lầy này của mình được.

4

Tốt nghiệp đại học, tôi đến một ngôi trường làm giáo viên. Tôi rất yêu công việc này, những đứa trẻ đó tràn đầy sức sống. Tôi cầm giáo án quay về văn phòng, nhìn thấy một lá thư màu xanh nhạt kẹp bên trong. Học sinh của tôi, cậu bé ấy nói cậu thích tôi.

Chuyện này ầm ĩ rất lớn, phụ huynh đối phương khăng khăng cho rằng chính tôi là kẻ đã làm hại con trai bà ta. Bố tôi đến, ông đi khắp nơi cúi đầu xin lỗi. “Thành thật xin lỗi, con trai tôi bị q/uỷ ám rồi.” “Ngày trước ở nước ngoài nó chính là bị một thằng con trai làm hại, nên mới biến thành thế này.”

Đứa học trò mà tôi dốc lòng dạy dỗ lại chỉ tay vào tôi: “Là thầy Trần, thầy ấy nói thích em, bảo em viết thư tình cho thầy, nếu không sau này thầy sẽ không giảng bài cho em nữa.”

Trong tất cả những lời chỉ trích và nhục mạ, tôi lại mỉm cười. Tôi tự hỏi, tại sao tôi vẫn chưa ch*t. Tại sao ngôn ngữ không thể tạo ra những vết thương thực thể để tôi có thể báo cảnh sát? Tại sao đồng tính luyến ái lại là tội lỗi, là vết nhơ nh/ục nh/ã? Tôi chỉ yêu Trần Ý thôi mà, tôi đâu có yêu tất cả đàn ông trên đời.

Thế giới thật hoang đường, nhưng người bị thông báo b/ệnh tình nguy kịch lại là chính tôi.

5

Bố tôi vì nhiều năm nghiện rư/ợu và th/uốc lá nên đã bị u/ng t/hư phổi. Khi phát hiện đã là giai đoạn trung muộn. Ông quỳ dưới đất c/ầu x/in tôi: “Con ngoan, trước đây con giỏi giang như thế, chẳng phải con là thiên tài sao?” “Con ngoan, con đứng dậy đi chứ, sống cho tốt vào.”“Con ngoan, con có thể nào để bố được nhắm mắt xuôi tay không.”

Nhiều năm trôi qua, những hào quang thiên tài kia đã từng chút một rời xa tôi. Tôi trở thành một người bình thường. Trở thành người bình thường chẳng có gì đáng hổ thẹn hay đ/áng s/ợ cả. Điều đ/áng s/ợ là trên thế giới này vẫn còn có người coi tôi là thiên tài, ép tôi phải trở thành thiên tài.

Tôi trở thành một kẻ l/ừa đ/ảo sống trong những lời nói dối. Diễn những vở kịch vụng về để dỗ dành cho bố vui. Ông bảo tôi là gì thì tôi là cái đó. Ông bảo tôi tìm đối tượng kết hôn, tôi cũng chiều lòng ông.

Cuộc đời vốn dĩ là một vở kịch, có người bị ép phải diễn, có người lại xem đến nhập tâm. Nhưng cuộc sống sao mà đắng cay và mệt mỏi quá. Ki/ếm tiền thật khó. Vật giá ở Bắc Kinh thật đắt đỏ.

Tôi đã nhìn thấy một Bắc Kinh ở ngoài vành đai 3, nó chẳng hề tốt đẹp như những gì tôi từng kể với Trần Ý năm xưa. Tôi càng lúc càng cảm thấy may mắn vì mình đã bỏ rơi Trần Ý. Để trong ký ức của em ấy, vẫn là một Bắc Kinh do tôi phác họa. Để trong ký ức của em ấy, vẫn là một Trần Quyết đầy kiêu hãnh và rạng rỡ.

6

Tiếng gọi ấy của Trần Ý khiến cả người tôi như ch*t đi một lần nữa. Tất cả những sự nhếch nhác, tất cả những sự sa sút của tôi đều bị phơi bày.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
7 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13
12 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Bao Nuôi Kim Chủ Phá Sản, Tôi Lại Mang Thai Con Của Anh Ta

Chương 1
Năm thứ ba tôi được bao nuôi bằng tài nguyên, kim chủ phá sản. Là một ngôi sao hạng bốn vô danh, tôi lập tức vênh váo hẳn lên, rút thẻ đen ra, ép kim chủ trở thành nô lệ của mình. Suốt ba tháng. Ban ngày Phong Quyết cắm đầu đi làm, ban đêm lại "làm việc" với tôi. Chơi quá điên, kết quả không cẩn thận làm bụng tôi lớn lên. Tôi định dùng que thử thai ép hắn kết hôn bí mật với mình để chịu trách nhiệm, nào ngờ trước mắt bỗng hiện lên từng hàng bình luận. 【Tên pháo hôi này quậy đủ chưa? Thật sự tưởng nam chính công phá sản rồi sẽ cưới cái bình hoa nhân yêu như cậu ta à?】 【Nam chính công là thiếu gia thật của nhà giàu số một. Chỉ sa cơ đến tháng sau thôi là được nhận về nhà, rồi sẽ liên hôn với trúc mã thụ môn đăng hộ đối...】 【Cứ để pháo hôi tiếp tục tìm đường chết đi! Đợi nam chính công trở về nhà, hắn sẽ xử luôn đứa con hoang ghê tởm trong bụng cậu ta, rồi nhốt cậu ta vào phòng tối, trả thù đến nơi đến chốn...】
10