Nhưng vốn dĩ tôi chẳng có bí mật gì.
Đối phó cũng rất nhẹ nhàng.
Có điều đá/nh bài còn phải dựa vào vận may.
Ngay cả Thẩm Kỳ Ngọc cũng thua một ván.
Lập tức có người kích động hỏi:
"Thẩm thiếu, cậu có người mình thích chưa?"
Thẩm Kỳ Ngọc chọn uống rư/ợu.
Trò chơi càng lúc càng táo bạo.
Có hai người bị chọn thử thách.
Vậy mà thật sự hôn nhau ngay tại chỗ.
Đến tôi cũng thấy ngượng.
Theo bản năng quay sang nhìn Thẩm Kỳ Ngọc.
Không ngờ...
Anh lại chăm chú quan sát đến lạ.
Cảm nhận được ánh mắt của tôi.
Anh quay đầu nhìn lại.
Trong đôi mắt ấy là sự điềm tĩnh và trưởng thành mà trước đây tôi chưa từng thấy.
Tôi sững người.
Lần đầu tiên nhận ra một cách rõ ràng...
Chúng tôi đều đã trưởng thành.
Thật ra điều mọi người mong chờ nhất chính là được nhìn thấy Thẩm Kỳ Ngọc nhận thử thách.
Nhưng cho dù anh có bị chọn.
Anh cũng chỉ bình thản cầm ly rư/ợu lên uống cạn.
Không một ai dám hò hét hay ép anh làm gì thêm.
Có điều tôi thì khác.
Điều Tần Dương thích nhất chính là nhìn tôi mất mặt.
Thế nên khi tôi bị rút trúng lá bài phải chọn một người bên cạnh để hôn, bầu không khí lập tức bùng n/ổ.
Cậu ta đ/ập mạnh lên đùi, cười lớn:
"Thử thách thì không được uống rư/ợu thay thế nữa nhé! Nhung Sí, mau chọn một người đi! Tôi không chê cậu đâu. Nhưng nếu cậu dám hôn anh Kỳ..."
Tên Tần Dương đã ngà ngà say giơ ngón tay cái lên.
"...thì cậu đúng là đỉnh của chóp!"
Trong phút chốc, bầu không khí trở nên vô cùng khó xử.
Thẩm Kỳ Ngọc không nói một lời.
Anh khẽ cụp mắt, khí thế lạnh lùng khiến người ta chẳng dám hé răng.
Tiếng ồn ào xung quanh dần nhỏ lại.
Đến cả tên ngốc Tần Dương cũng tỉnh rư/ợu vài phần.
Cuối cùng tôi uống liền hai ly rư/ợu, chuyện này mới được bỏ qua.
Nhà Thẩm Kỳ Ngọc ở ngay đối diện.
Cùng nằm trong một khu biệt thự.
Là anh cõng tôi về.
Tôi say mèm.
Khi được đặt xuống sofa, tôi nắm lấy tay anh.
"Thẩm Kỳ Ngọc."
"Ừm."
Anh không rút tay lại.
Tôi vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh.
"Anh ngồi xuống đi, em có chuyện muốn nói."
Thẩm Kỳ Ngọc liền ngồi xuống.
Thấy mắt tôi đỏ hoe, anh dịu dàng hỏi:
"Khó chịu lắm sao?"
Đáp lại...
Tôi bất ngờ nhào tới, hai tay ôm lấy mặt anh rồi mạnh mẽ hôn lên.
Môi chạm môi.
Mùi rư/ợu nồng đậm.
Chẳng còn phân biệt được là hơi thở của ai.
Tôi chẳng biết cách hôn.
Chỉ biết dùng sức mút lấy, cắn nhẹ đôi môi anh.
"Anh..."
Tôi khàn giọng.
"Thử thách thì không được uống rư/ợu... Anh có bằng lòng để em hôn không? Hửm..."
Đôi môi mềm mại.
Hơi ấm nóng bỏng.
Hơi thở gấp gáp quấn lấy nhau.
Anh không phản kháng.
Cũng không đẩy tôi ra.
Tôi bắt đầu vụng về nhưng dịu dàng thăm dò.
Chẳng biết từ lúc nào đã ngồi hẳn lên đùi anh.
Từ đầu đến cuối, Thẩm Kỳ Ngọc không hề chủ động lấy một lần.
Chỉ hờ hững đặt tay lên eo tôi, giữ tôi thật vững, sợ tôi ngã.
Thấy vậy, tôi càng được nước lấn tới.
Từ đôi môi, tôi hôn dọc theo gò má rồi men đến sau tai anh.
Khàn giọng nói:
"Lúc nãy em không dám... Em sợ bọn họ nghĩ anh là người dễ dãi."
Thẩm Kỳ Ngọc im lặng.
Bàn tay đang đặt trên eo tôi vô thức siết ch/ặt hơn.
"Vậy bây giờ em đang làm gì?"
Giọng anh trầm thấp.
"Trò chơi đã kết thúc rồi mà."
6
Tôi muốn Thẩm Kỳ Ngọc nói với tôi rằng:
Được.
Tôi muốn kéo anh xuống.
Muốn anh cùng tôi chìm đắm.
Một vị công tử cao cao tại thượng...
Lại âm thầm cùng tôi làm những chuyện cấm kỵ nhất.