TÔI GẢ THAY CHO CHÁU TRAI

Chương 6

13/04/2026 10:05

Kết quả là khi vừa về đến quán trọ, cả người tôi gần như kiệt sức. Tôi ngã xuống giường là ngủ thiếp đi ngay, trời đ.á.n.h cũng không dậy nổi.

Chẳng biết đã ngủ bao lâu, một tràng tiếng đ/ập cửa rầm rầm như sấm động đã đ.á.n.h thức tôi dậy. Tôi mơ màng nửa nhắm nửa mở mắt, căn phòng đã sáng rực ánh đèn. Tôi liếc nhìn chiếc điện thoại đặt bên gối.

Đã 10h sáng rồi!

Ngủ quên mất rồi!

Tôi gi/ật mình tỉnh táo hẳn. Tiếng đ/ập cửa vẫn tiếp tục vang lên, kèm theo tiếng gọi lo lắng của Tiêu Kỳ: "Đàn anh! Anh sao thế? Đàn anh ơi!"

Tôi vừa đáp, "Đến đây..." Vừa bước xuống giường xỏ dép. Nhưng vừa đứng thẳng dậy, tôi bỗng thấy đầu nặng chân nhẹ, trời đất quay cuồ/ng. Tôi vội vàng vịn lấy ngăn tủ đầu giường.

Hạ đường huyết sao? Tôi thầm đoán.

Vất vả lắm mới lấy lại được thăng bằng, tôi đeo kính vào rồi ra mở cửa phòng.

"Xin lỗi, anh..." Đang định mở lời xin lỗi Tiêu Kỳ, tôi bỗng khựng lại khi thấy Lê Thiệu Đường với gương mặt u ám đang đứng ngay sau lưng cậu ấy. Tim tôi thót lại một cái. Q/uỷ tha m/a bắt! Sao em ấy lại mò đến tận đây?

Tóc tai Lê Thiệu Đường rối bời, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ, râu cằm lún phún chưa kịp cạo, trông cứ như vừa thức trắng mấy đêm liền. Tôi hít một hơi lạnh, định lên tiếng thì Lê Thiệu Đường đã gạt phắt Tiêu Kỳ sang một bên, sải bước lao đến trước mặt tôi.

Em ấy đẩy ngược tôi vào trong phòng, xoay người đóng sập cửa lại, tiếng "cạch" vang lên khi ổ khóa tự động sập xuống. Tiêu Kỳ ở ngoài cửa hét vọng vào: "Đàn anh, em đã giải thích với chồng anh rồi, chúng ta chỉ là bạn bè bình thường thôi! Anh bảo cậu ấy bớt gi/ận đi nhé!"

Trong phòng, chẳng ai chịu mở lời trước. Lê Thiệu Đường nhìn tôi chằm chằm như thợ săn đang khóa ch/ặt con mồi. Vốn dĩ tôi đang rất đường hoàng, vậy mà bị em ấy nhìn đến mức bắt đầu thấy chột dạ.

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, né tránh ánh mắt đó, tự đi đến bên chiếc bàn nhỏ rót nước, "Sao Lê tổng lại đến đây?"

Giọng Lê Thiệu Đường rít qua kẽ răng: "Theo em về!"

Tôi nhấp vài ngụm nước ấm, nhẹ nhàng đặt ly xuống, "Hôm qua, tôi đã nói rất rõ ràng trong điện thoại rồi."

Lê Thiệu Đường sải đôi chân dài bước đến sau lưng tôi, xoay vai ép tôi phải đối diện với em ấy, "Cái bản thỏa thuận c.h.ế.t tiệt đó không tính! Đó là chuyện của hai năm trước rồi!"

Tôi muốn hất tay em ấy ra nhưng em không chịu buông. Tôi chỉ biết cười khổ bất lực: "Lê tổng là người làm kinh doanh, xin hãy thượng tôn tinh thần hợp đồng."

"Mặc x/á/c cái tinh thần hợp đồng nhà nó!" Em ấy ngang ngược nói: "Anh đừng hòng rời xa em! Một khi anh đã gả cho em thì mãi mãi là vợ của em!"

Việc Lê Thiệu Đường đích thân đi tìm đúng là minh chứng cho việc trong lòng em có tôi. Nhưng bấy nhiêu đó không đủ để tôi hồi tâm chuyển ý, tôi chẳng chút lay chuyển mà đáp: "Đừng nói chuyện mãi mãi ở đây. Chuyện của hai năm trước, cậu có thể lật lọng, thì vài năm sau cậu cũng sẽ thay đổi thôi."

"Em không thay đổi! Em chưa từng rung động với ai khác, chỉ có anh thôi, em tuyệt đối không đổi thay đâu!" Ánh mắt em rực ch/áy, thần sắc vô cùng khẩn thiết.

Tôi vẫn gợn sóng không nổi, bình thản nói: "Lê tổng, năm nay tôi đã ba mươi bốn tuổi rồi, không còn là đứa trẻ mới lớn chưa hiểu sự đời nữa. Tôi đã thấy quá nhiều ví dụ rồi, hôn nhân đi đến cuối cùng, dựa vào không phải tình cảm, mà là lương tâm."

Lê Thiệu Đường sững sờ: "Anh bảo em không có lương tâm?"

"Tôi không có ý đó." Tôi gạt bàn tay đang bóp ch/ặt vai mình ra, từng chữ đanh thép: "Tôi là một Beta khó thụ th/ai. Cho dù bây giờ cậu không cưới Kỷ Vân Ca, thì tương lai cũng sẽ có rất nhiều Omega cho cậu chọn lựa. Trưởng bối nhà họ Lê để cậu cưới tôi chẳng qua là kế hoãn binh thôi, họ không định để tôi làm cậu tuyệt tự đâu. Ngay từ đầu, cuộc hôn nhân của hai ta đã là một sai lầm."

Lê Thiệu Đường kích động: "Không có sai lầm nào cả! Đừng có lôi chuyện con cái tuyệt tự ra đây nói với em! Em chỉ cần anh là đủ rồi!"

Tôi chợt nhớ đến cảnh tượng ở Câu lạc bộ đua xe hôm đó. Chẳng phải cái cậu Tiểu Lỗi kia lúc đầu cũng nghĩ như vậy sao? Cuối cùng vẫn bại trận trước thực tế đó thôi?

Lòng tôi cứng như đ/á: "Con người rồi sẽ thay đổi, đừng nói lời quá chắc chắn. Bây giờ chúng ta chia tay là để kịp thời dừng cương trước vực, đ/au ngắn còn hơn đ/au dài. Thay vì sau này trở mặt thành th/ù, chi bằng để lại cho nhau chút thể diện."

Lê Thiệu Đường thấy tôi cứng rắn không chịu nghe lời, em nắm ch/ặt tay, nghiến răng hỏi: "Tóm lại, lòng dạ anh sắt đ/á quyết tâm muốn bỏ em, đúng không?"

"Chỉ là thực hiện theo đúng kế hoạch ban đầu của cậu thôi, tôi..." Lời chưa dứt, Lê Thiệu Đường đột ngột ôm ngang eo nhấc bổng tôi lên. Tôi thoáng choáng váng, cả người đã bị em ấy vác lên vai.

8.

"Cậu làm gì thế? Thả tôi xuống mau!" Tôi duỗi thẳng hai tay, dùng sức chống vào tấm lưng rộng bản của em ấy để phản kháng, nhưng Lê Thiệu Đường chỉ cần một tay đã kh/ống ch/ế được tôi.

"Nếu anh không chịu ngoan ngoãn đi theo, em sẽ vác anh về!" Em ấy nói bằng giọng không cho phép thương lượng, rồi xoay người mở cửa.

Lê Thiệu Đường phớt lờ vẻ mặt kinh ngạc của Tiêu Kỳ, nhấc chân bước đi.

Tiêu Kỳ sợ đến mức nói lắp: "Đàn... đàn anh..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm