Pheromone Mùi Trà Xanh

Chương 12

16/02/2026 09:20

17

Phần hai của tiểu thuyết khép lại viên mãn.

Tôi còn tiện tay đăng kèm bức ảnh chụp chung “t/ai n/ạn” giữa tôi và Cố Thanh Kiều, cùng tấm ảnh chúng tôi đeo nhẫn đôi, mười ngón tay đan xen.

Độc giả phần lớn thích những câu chuyện lãng mạn có thật.

Đặc biệt là những chuyện vốn “cầu mà không được” nhưng cuối cùng lại “như ý nguyện”.

Bình luận n/ổ tung, toàn là lời chúc “chín chín”.

Biên tập thấy tôi và Cố Thanh Kiều ngồi đối diện, tay trong tay, miệng há thành chữ O.

Cuối cùng mặt đỏ bừng, vừa oán trách:

“Vậy ra, tôi – một công nhân làm thuê – chỉ là một phần trong vở play của hai người à?”

“Tha cho tôi đi, người hướng nội đâu phải đồ chơi của hai người.”

Sau đó còn rụt rè chìa tay:

“Ông tơ bà nguyệt thì có nhận được lì xì hậu tạ không?”

Cố Thanh Kiều lì xì cho cậu ta tám vạn tám.

Sau khi tôi nhận được phí bản quyền, lại lì xì thêm tám vạn tám.

Văn Nhất Nhiên ôm ch/ặt chân tôi.

“Đại đại, cả đời này em nguyện làm trâu ngựa cho anh.”

Đúng là đồ bịp.

Chẳng mấy chốc đã bị ông lớn dụ đi, đ/ộc chiếm mất rồi.

Tôi cũng không viết tiểu thuyết nữa.

Chuyển nghề làm biên kịch phim ngắn.

Chuyên viết mấy kịch bản m/áu chó.

Kẻ phàm tục thì phải làm việc phàm tục thôi.

Mà khách hàng của tôi, vĩnh viễn là Cố Thanh Kiều.

Phiên ngoại – góc nhìn Cố Thanh Kiều

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi lại bị một Omega tính kế.

Khiến tôi sinh ra bóng m/a tâm lý.

Bị đưa đến Z thành nghỉ dưỡng cùng ông ngoại.

Nơi này phát triển chậm, người có đặc th/ù giới tính cũng ít.

Thích hợp để dưỡng tâm.

Nhưng chỗ nào cũng có kẻ x/ấu.

Một lần, tôi đi bắt em họ chưa đủ tuổi trốn trong quán net, trên đường hẻm đã đuổi một nhóm cặn bã.

Chúng đang tống tiền một nam sinh dáng g/ầy, đeo khẩu trang.

Tôi vốn không quan tâm.

Đuổi bọn chúng xong liền quay lưng rời đi.

Cậu ta đuổi theo, cảm ơn rồi hỏi tôi học trường nào.

Tôi tiện miệng nói nguyện vọng đại học của mình.

Rồi quên luôn chuyện đó.

Rất lâu, rất lâu sau, đàn anh nói người đó chính là cậu.

Cậu vốn định sau khi tốt nghiệp đại học sẽ ở lại Z thành, an cư lạc nghiệp.

Nhưng vừa thấy tôi, đời cậu lạc hướng.

Nghiến răng chạy đến S đại học tiếp cao học.

Rồi phát hiện tôi là công tử nhà giàu, lại gh/ét Omega.

Khiến cậu không dám đi sai một bước.

Mẹ vợ nói với tôi, Hứa Tu Niên từ nhỏ đã luôn tự tin, đ/ộc lập.

Nhưng chỉ riêng trước mặt tôi, cậu lại tự ti.

Tôi không nói cho họ biết, tôi cũng thế.

Ngay từ khi đàn anh bắt đầu lén dự thính lớp, tôi đã chú ý đến cậu rồi.

Cậu là một Beta rất đẹp, ánh mắt nhiều người đổ dồn.

Tôi chỉ thấy lạ, sao luôn tình cờ chạm mặt.

Gặp nhiều lần, ánh mắt cậu nhìn tôi càng ngày càng nóng bỏng.

Không muốn bị người khác phát hiện cũng khó.

Nhưng tôi đã quen rồi.

Không nghĩ ngợi gì thêm.

Sau đó, khi kỳ mẫn cảm bùng n/ổ, tôi vốn định tìm Beta đó để chịu trách nhiệm.

Nhưng cả đàn anh và Beta kia đều biến mất.

Lời đồn cứ thế mà méo mó dần.

Tôi thấy không quen.

Mất đi ánh mắt của đàn anh, lại không tìm được Beta kia, tôi bứt rứt bất an.

Khó khăn lắm mới gặp lại đàn anh, thì phát hiện trên cổ cậu toàn là dấu vết chướng mắt.

Hơn nữa, cậu lại là một Omega.

Tôi đã nói những lời khó nghe.

Hối h/ận rất lâu.

Tôi liên tục lật lại sự việc, vẫn thấy có gì đó sai.

Tìm đủ cách tra lại camera quanh hội sở.

Cuối cùng x/á/c nhận, người tôi đ/á/nh dấu chính là đàn anh.

Nhưng tôi không tìm ra cậu nữa.

Nếu không phải nhìn thấy tiểu thuyết đó, e là tôi đã phải dùng th/ủ đo/ạn bất hợp pháp để tìm.

Cậu dường như không muốn gặp tôi.

Điều đó khiến tôi hoài nghi bản thân.

Cũng khiến tôi tức gi/ận.

Cậu nói nhìn thấy tôi rất đ/au khổ.

Tôi cũng thế.

Không biết rốt cuộc có nên xuất hiện trước mặt cậu không.

Đây là lần đầu tiên tôi không kiểm soát nổi cảm xúc của mình.

Bực bội chẳng thể xua đi, khiến tôi trằn trọc suốt đêm.

Thực ra tôi đã lờ mờ nhận ra cậu hình như có con.

Nhưng cậu không muốn cho tôi biết.

Cậu không tin tôi.

Tôi chỉ có thể tìm cớ xuất hiện bên cậu, từng chút một.

Giống như cậu từng làm với tôi.

Tôi hy vọng, cũng như tôi, dần dần trong mắt cậu chỉ còn lại một mình tôi.

Nhưng Hứa Tu Niên nói, trong mắt cậu từ trước đến giờ vốn dĩ chỉ có tôi.

Tôi cười như kẻ ngốc.

Ôm cậu cọ cọ.

Cậu khó chịu: “Anh làm gì thế? Dụ dỗ tôi à?”

Tôi mím môi, tiếp tục dụi.

“Cọ cọ thôi, thử chút hương vị.”

Cậu vung tay t/át vào ng/ực tôi:

“Còn th/ù dai thế? Rõ ràng là gan hỏa vượng quá.”

“Thưởng cho anh một ít trà xanh hạ hỏa.”

Trà thì ngon.

Nhưng không hạ hỏa nổi.

End.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
9 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm