Cho dù quá trình này có khiến người vô tội phải đổ m/áu, kẻ bị gi*t nhầm phải kêu oan, trẫm cũng chẳng nề hà.
Trẫm không muốn làm thánh quân, trẫm chỉ muốn làm hôn quân thôi. Hôn quân thì không tin vào "vạn tuế", cũng chẳng tin dưới suối vàng có linh thiêng. Không sợ miệng đời, chẳng ngại hậu thế bình phẩm. Chỉ cần trước mắt, chỉ cần kiếp này, chỉ cầu tâm an, chỉ cầu khoái lạc.
Nguyệt Hành Ca thắt lại đai lưng cho tôi, tiện tay nhéo vào hông tôi một cái: "Nhưng ta quan tâm."
Trong đáy mắt trong veo của y phủ lên một tầng mềm mại: "Người là người ta đã chọn trúng, là người ta đã dốc sức phò trợ, cũng là người mà ta đi xa nghìn dặm vẫn không thể nào quên được."
Y khẽ đặt một nụ hôn lên môi tôi: "Ta không muốn nghe bọn họ m/ắng người."
Thôi xong rồi, thế này thì còn lên triều cái nỗi gì nữa?
Tôi bế thốc y lên, ném thẳng xuống giường rồi đ/è lên, cuống cuồ/ng x/é x/á/c bộ triều phục rườm rà trên người, mồ hôi vã ra như tắm.
Nguyệt Hành Ca đẩy tôi: "Đừng có phát đi/ên, xuống mau."
Không phát đi/ên thì không phải trẫm rồi! Tôi giữ ch/ặt hai tay Nguyệt Hành Ca ấn lên đỉnh đầu, vùi đầu vào cái cổ trắng ngần ửng hồng của y mà cắn tới cắn lui.
"Ngươi vẫn chưa nói, ngươi bắt đầu động lòng với trẫm từ lúc nào?"
Nguyệt Hành Ca thở dốc kìm nén, từ bỏ kháng cự, mặc kệ tôi xem y như món ngon vật lạ mà thưởng thức đi thưởng thức lại.
"Nhớ nhung lâu ngày rồi, ai mà... mà còn nói rõ được là từ lúc nào chứ."
"Thế chắc chắn là lần đầu gặp ở hẻm Quế Hoa, ngươi đã nảy sinh tà niệm với trẫm rồi." Tôi quyết đoán đưa ra kết luận, sau đó chặn họng y lại, không cho y cơ hội phản bác.
Trong lòng tôi thầm đ/á/nh giá: Bề ngoài thì đoan chính nghiêm túc, thực chất bên trong hư hỏng cực kỳ!
"Thế sao lúc trước nhất quyết phải đi?" Làm trẫm lẻ bóng một mình ngày ngày chịu đựng giày vò.
"Ta không muốn vì bản thân mình mà khiến người bị người đời ch/ửi rủa."
Nhìn xem y cao thượng chưa kìa, đúng là diễn sâu thật sự! Tôi càng hăng m/áu "trừng trị". Trong màn trướng, tiếng sóng tình dập dìu lên xuống.
"Bệ hạ —— Bệ hạ ——"
Giọng nói hốt hoảng của Ngô Chân đột ngột vang lên: "Nước Tây D/ao phản rồi!"
9
Nước Tây D/ao quy thuận triều ta đã mười mấy năm nay rồi. Cái đám làm phản này cũng thật biết chọn thời điểm, vừa đúng lúc quốc tang, lại còn đang độ cuối thu.
"Giữa các quốc gia địch đối còn có lễ nghĩa không đ/á/nh lúc tang gia, nước Tây D/ao này đúng là hoàn toàn không màng lễ nghĩa liêm sỉ nữa rồi." "Tây Bắc khổ hàn, lúc này tác chiến sẽ bất lợi cho triều ta." "Nếu không thảo ph/ạt bọn chúng, thiên uy của triều ta để ở đâu?" ...
Triều đường lo/ạn như cào cào. Tôi chống cằm, nhìn chằm chằm vào những cái miệng đang đóng mở liên hồi của bọn họ, huyệt thái dương gi/ật thình thịch vì đ/au. Cãi qua cãi lại vẫn chẳng ra được kết quả gì. Muốn đ/á/nh không dám đ/á/nh, muốn nhịn không thể nhịn.
"Nói xong hết chưa?" Tôi đứng dậy, đảo mắt nhìn một vòng bên dưới. Chẳng ai dám đáp lời, đứa nào đứa nấy thu người lại như chim cút.
Mẹ nó, đợi trẫm rảnh tay, lão tử nhất định phải tổ chức khoa cử liên tiếp ba năm, tuyển chọn một lứa nhân tài trẻ tuổi lên thay thế. Nhìn mấy lão già này là thấy đ/au đầu!
"Nói xong rồi thì để trẫm nói vài câu." Tôi hắng giọng, "Một, lập tức kiểm kê quân đội, vật tư, bàn định chiến lược tác chiến; hai, trẫm muốn ngự giá thân chinh!"
Lời còn chưa dứt, bên dưới đã quỳ rạp một loạt. "C/ầu x/in ngô hoàng thu hồi mệnh lệnh ——"
Thu cái con khỉ ấy! Tôi phất tay áo bỏ đi, lệnh cho Ngô Chân lập tức soạn thảo chiếu lệnh, thông báo cho toàn thiên hạ.
Chẳng ngờ, Nguyệt Hành Ca cũng không đồng ý. Chuyện này thực sự làm tôi tức đi/ên lên được.
"Không biết Quốc sư đại nhân có cao kiến gì?" Tôi nhìn y bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Nguyệt Hành Ca vén vạt áo, quỳ sụp xuống trước mặt tôi. Đây là lần đầu tiên y quỳ lạy tôi, giây phút đầu gối y chạm đất, tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
"Ngươi làm cái gì thế? Đứng lên mau." Tôi vội vàng chạy tới đỡ y.
"Tiết Hành, hãy để ta đi đi."
"Không được!" Tôi chẳng cần suy nghĩ, lập tức từ chối. Trẫm chưa từng ra chiến trường, nhưng trẫm đã nghe kể về nó. Đó là nơi xươ/ng trắng chất thành đống, m/áu chảy thành sông. Ánh sao của trẫm, không thể vấy bẩn ở đó được.
"Người mà đi, dã tâm khắp phương sẽ rục rịch trỗi dậy ngay. Nước Tây D/ao không đáng ngại, nhưng nếu kinh thành lo/ạn, mọi chuyện sẽ không thể c/ứu vãn được." Nguyệt Hành Ca ngẩng đầu, thâm tình nhìn tôi: "Tiết Hành, ta để trái tim mình lại chỗ người, đợi ta trở về, có được không?"
Tôi biết lúc này ngự giá thân chinh không phải thượng sách, nhưng không còn cách nào khác, tôi không có vị soái tài nào có thể tin tưởng được. Tôi tin Nguyệt Hành Ca, nhưng tôi không nỡ.
"Tiết Hành, bộ huyền phục này, ta là bất đắc dĩ mới mặc vào, nhưng chưa một ngày nào ta quên đi lời dạy của Hà tiên sinh."
Tôi kéo y đứng dậy, ôm ch/ặt vào lòng, vuốt ve cái gáy ấm áp của y.
"Tận trung vì nước, mưu phúc cho dân, vẫn luôn là lý tưởng của ta." Nguyệt Hành Ca đem hết sự nhiệt thành trong tim bày ra cho tôi thấy. Nóng bỏng và chân thành.
Tầm nhìn của tôi mờ đi, lòng dạ vừa chua xót vừa đ/au đớn. Ngập ngừng hồi lâu, tôi mới nghiến răng nói: "Trẫm đợi ngươi trở về."
Nguyệt Hành Ca mỉm cười: "Đến lúc đó ta mang quân công về, người lập ta làm Hậu, chẳng phải tiếng m/ắng nhiếc sẽ ít đi sao?"
10
Nguyệt Hành Ca vận hắc giáp, tay cầm trường thương. Y cưỡi trên lưng ngựa nhận mệnh, vào ngày tuyết đầu mùa, dẫn quân viễn chinh.
Tôi không đi tiễn y. Tôi chỉ đứng trước điện Hi Ninh, nhìn gió tuyết mịt m/ù mà cố kìm nước mắt. Tôi sợ chỉ cần đi tiễn một bước thôi, sẽ giống như một lời sấm truyền đầy nguy hiểm từ cõi u minh.
"Bệ hạ, đại quân đã ra khỏi thành rồi." Ngô Chân vào báo, giọng điệu cẩn trọng hết mức, sợ làm kinh động đến nỗi sầu muộn trong lòng tôi.
"Truyền lệnh xuống, từ hôm nay trở đi, hễ có chiến báo, bất kể là lúc nào gửi tới, nhất định phải đưa ngay đến tận tay trẫm đầu tiên."
"Rõ."
"Còn nữa, dặn kỹ Ngự Vệ Ti, Hành Ca của trẫm, tuyệt đối không được xảy ra sai sót gì."