Xích chó điên lại

Chương 6

05/01/2026 18:08

Tôi đưa mẹ trở về Bắc Kinh, bà nghi hoặc hỏi:

"Sao lại về đây?"

Tôi có chút chột dạ, nói dối:

"Công việc điều chuyển."

May mắn là bà không hỏi thêm.

Tôi mệt mỏi ngồi trên máy bay.

Trước khi đi, Phó Tuần bảo tôi đi cùng cậu ta, tôi từ chối.

Tôi sợ cậu ta đột nhiên lên cơn đi/ên, rồi bất chấp tất cả tiết lộ với mẹ chuyện của hai chúng tôi.

Lúc đó cậu ta không nói gì.

Nhưng ngay khi tôi về đến nhà, cậu ta gửi cho tôi một tin nhắn:

[Qua đây.]

Ý tứ đã rõ như ban ngày, tôi đành đứng dậy thu dọn đồ đạc ra ngoài.

Từ trước đến giờ tôi vẫn không hiểu nổi một chuyện: Tại sao Phó Tuần vẫn chưa chán?

Là một món đồ chơi, thời hạn của tôi quá dài rồi, từ năm mười hai tuổi đến nay mười chín tuổi, đã gần bảy năm.

Nhưng tôi không thể suy nghĩ về vấn đề này lâu hơn nữa.

Sau khi bấm chuông cửa, Phó Tuần đột ngột kéo tôi vào, ép tôi vào tường hôn.

Hành động của cậu ta không hề dịu dàng, tôi chỉ cảm thấy không khí trong phổi bị cậu ta cư/ớp sạch.

Tôi hụt hơi, cố gắng đẩy ngựk cậu ta, nhưng cậu ta lại hôn sâu hơn, ôm ch/ặt tôi trong lòng, không cho tôi thoát ra.

Tôi không biết cậu ta lại lên cơn đi/ên gì, liền cắn rá/ch môi cậu ta. Mùi m/áu tanh lan tỏa giữa môi lưỡi chúng tôi.

Cuối cùng cậu ta cũng buông ra, tôi kiệt sức ngồi xổm dưới đất thở dốc.

Cậu ta nhìn tôi từ trên cao xuống, trong mắt không có chút d/ục v/ọng nào, giống như chỉ đơn thuần là muốn trừng ph/ạt tôi.

"Tại sao?" Tôi hỏi.

Cậu ta nhấp một ngụm nước, giọng điệu bình thản:

"Không vừa ý."

Cậu ta không nói rõ điều gì không vừa ý, nhưng tôi lập tức đoán ra.

Cậu ta tức gi/ận vì tôi không tin tưởng.

Nhưng với loại người như cậu ta, tôi thực sự không thể tin được.

Tôi chỉ có thể khiến cậu ta tránh xa mẹ tôi.

"Làm hay không?" Tôi thiếu kiên nhẫn hỏi cậu ta.

Gọi tôi đến chẳng qua cũng chỉ vì chuyện này.

Cậu ta cũng không khách sáo, trực tiếp bế tôi vào phòng ngủ.

Bảy giờ sáng, tôi thức dậy đúng giờ.

Hôm nay là ngày tôi đến tập đoàn Phó thị báo danh, tôi không định đến muộn.

Phó Tuần sắp xếp tôi vào đây chỉ để giám sát dễ dàng hơn.

Sau khi thi đỗ đại học, Phó Tuần dọn ra ở riêng.

Cậu ta đã trưởng thành, không cần tôi chăm sóc nhiều.

Vì vậy, ngoài việc chăm sóc Phó Tuần, tôi còn tìm một công việc đơn giản khác.

Tôi chắc là có cái gì đó thu hút người đồng tính nam.

Ngày thứ ba tôi đến công ty, đã bị một người để ý, nhưng tôi hoàn toàn không hay biết.

Khi Phó Tuần đến tìm tôi, vừa lúc bắt gặp người đó đang tỏ tình với tôi.

Cậu ta tức gi/ận đến mức đá/nh nhau ngay tại chỗ.

Tôi sợ xảy ra án mạng, vội vàng kéo cậu ta đi.

Hôm đó, mặt cậu ta tối sầm, cứ như thể bị người khác cư/ớp vợ.

Tôi biết tính chiếm hữu của Phó Tuần rất mạnh.

Để cậu ta không làm hại người vô tội, từ hôm đó tôi không đi làm nữa, chỉ chuyên tâm ở bên cậu ta.

Có lẽ cậu ta cũng cảm thấy an tâm khi để tôi trong tầm mắt, nên mới cho tôi vào tập đoàn Phó Thị.

Tan làm, tôi nhận được tin nhắn của Phó Tuần:

[Trường học, đến đón.]

Khi tôi tới cổng trường, Phó Tuần đang cùng một nhóm bạn ôm bóng rổ đi ra.

Thấy xe tôi, cậu ta vừa định bước lại thì một cô gái chặn đường.

Chẳng có gì lạ. Phó Tuần đẹp trai, ở bên ngoài tính tình cũng giả vờ rất tốt, học giỏi, được nhiều cô gái theo đuổi.

Vì vậy tôi không vội xuống xe đón.

Phó Tuần ngẩng mắt nhìn về phía tôi. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau suốt mười giây.

Cuối cùng cậu ta cúi xuống, nở nụ cười ôn hòa từ chối đối phương.

Khi lên xe, không biết cậu ta đang nghĩ gì, chỉ nhìn tôi rất lâu.

Rốt cuộc chẳng nói lời nào, thậm chí không giữ tôi lại qua đêm.

Đây là lần đầu tiên, vào ngày cậu ta không có tiết học hôm sau, cuối cùng không nói gì, thậm chí còn không yêu cầu tôi ở lại.

Đây là lần đầu tiên, ngày hôm sau cậu ta không có tiết, lại không bắt tôi ở lại qua đêm.

Sau hôm đó, suốt hơn mười ngày liên tiếp, cậu ta không tìm tôi.

Tôi nhìn cột tin nhắn trống rỗng, đoán rằng cậu ta đã chán rồi.

Kỳ lạ, rõ ràng đây là chuyện đáng lẽ phải vui mừng, tại sao lại có cảm giác hụt hẫng?

Phải chăng vì... đã quen rồi?

Một tối nọ, vừa lên giường chuẩn bị chơi game thì điện thoại Phó Tuần gọi đến, chỉ nói vài chữ đơn giản:

[Kim Hằng Hotel, phòng 503.]

Nói xong liền cúp máy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
5 Kẻ Mạo Danh Chương 11
8 Làng Ngu Chương 11
10 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
11 Thi Quỷ Chương 12
12 Cuốn Sách Xám Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa khôi chê tôi học lệch chỉ đỗ cao đẳng, nào ngờ đội tuyển quốc gia thức đêm tranh giành

Chương 9
Giới thiệu: Toán cao ba đạt 150 điểm nhưng tổng điểm lại đội sổ, cô bị hoa khôi lớp, thanh mai trúc mã và giáo viên chủ nhiệm đồng loạt mỉa mai là "đồ bỏ đi". Thế nhưng, cô đã sớm đăng ký tham gia kỳ thi Olympic Toán quốc gia dưới danh nghĩa cá nhân, một bước giành lấy giải Vàng duy nhất, nhận về phần thưởng tiền mặt một triệu cùng suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa - Bắc Đại. Tại hiện trường, cô giải thêm ba cách giải khác nhau cho bài toán phụ, tát thẳng vào mặt những kẻ nghi ngờ mình. Từ một học sinh lệch tủ, cô đã dùng thực lực để chứng minh: xã hội không cần một kẻ bỏ đi chỉ biết tính toán, nhưng quốc gia cần những nhà toán học có thể đứng trên đỉnh cao thế giới.
0
Đợi hoa nở Chương 6
Hoa nở hoa tàn Chương 19