Văn phòng rộng rãi, view thành phố ngoài cửa kính đẹp như tranh.

"Tổng giám đốc Hoắc tìm tôi có việc gì ạ?"

Hoắc Cẩn Xuyên ngẩng đầu khỏi máy tính, nhìn tôi.

"Giang Lâm?"

"Vâng ạ."

Anh ấy nhướng mày: "Lâm Giang?"

Tôi giả vờ ngây ngô: "Tổng giám đốc Hoắc, Lâm Giang là ai ạ?"

Anh bật cười: "Đừng giả bộ nữa. Không có hai người giống nhau từ ngoại hình đến cả nốt ruồi."

Tôi hỏi vô thức: "Nốt ruồi nào?"

Hoắc Cẩn Xuyên cười khẩy véo tai tôi.

Trời, tai tôi có nốt ruồi. Chính người này hôm qua còn hôn nó.

Mặt tôi đờ ra.

Hoắc Cẩn Xuyên nói đầy ẩn ý: "Hoắc Cẩn Xuyên là tên thật của tôi."

... Anh ấy đang trách móc tôi dùng tên giả à?

Không giấu được nữa. Tôi liều: "Tổng giám đốc Hoắc, trùng hợp gh/ê ha."

Anh cười: "Thì ra tôi là sếp mới em nói. Giá như hôm qua tiếp tục..."

Tôi chắp tay: "Tổng giám đốc Hoắc, ở công ty ta coi như không quen nhau nhé, chỉ vì công việc thôi."

Anh ấy gật đầu, vẻ không mấy hài lòng.

Tôi chuồn khỏi văn phòng như chạy trốn.

Tôi và Hoắc Cẩn Xuyên chỉ là qu/an h/ệ thể x/á/c. Nói thô thiển là bạn tình.

Nửa năm trước, crush là trai thẳng của tôi có người yêu. Buồn quá tôi đến bar uống rư/ợu. Gặp bàn của Hoắc Cẩn Xuyên.

Anh ấy cũng đang buồn, lại bị bỏ th/uốc.

Tôi tốt bụng đưa anh ra khỏi bar. Nhưng anh không phông phải tốt, cứ sàm sỡ tôi.

Lúc đó mê muội, bị nhan sắc mê hoặc, lỡ bước lên giường. Nhìn gương mặt điển trai kia, tôi đành đáp trả.

Lần đầu, cả hai còn lóng ngóng. Về sau mới dần thuần thục. Đến sáng mới xong.

Sau đó, chúng tôi thành bạn tình.

Mỗi tuần gặp một lần.

Hai đứa hợp cạ đến lạ.

Mỗi lần gặp đều như muốn làm sập giường.

Điều này an ủi phần nào cuộc sống cực khổ của tôi.

Chúng tôi không rõ về đời tư của nhau.

Tôi tưởng anh ấy cũng là dân công sở như tôi.

Ngày thường làm trâu ngựa, cuối tuần giải tỏa cùng nhau.

Nào ngờ, anh ấy lén làm tổng giám đốc.

Làm sếp thì thôi, lại làm sếp công ty tôi! Trời ơi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm